Lúc Kiều Sở bị Lưu
Hạ dẫn ra khỏi nhà đã gần đến buổi chiều, mà khu rừng này cách thành thị rất
xa, cho dù hiện tại có cố gắng chạy về, cũng chưa chắc đã kịp về tới nhà. Điều
này có nghĩa là không lâu nữa, bầu trời sẽ tối.
Đêm tối, từ tâm lý
mà nói, có nghĩa là làm cho mọi người cảm thấy khủng khiếp, có ma, từ thực tế,
có nghĩa là, rừng sâu có thể xuất hiện động vật hoang dã. Nhưng hiện tại, trời
còn chưa tối, Kiều Sở đã nhiều lần nghe thấy tiếng động vật kêu râm ran xung
quanh.
Kiều Sở nuốt nước
miếng, từ trong ngực lấy ra thanh đao nhỏ mà Mộc Thanh Phong đưa cho, gắt gao
nắm chặt trong tay. Tuy rằng không có Mộc Thanh Phong ở bên cạnh, nhưng ít nhất
nàng còn có thứ hắn đưa lại cho nàng. Hắn nói
thanh đao này đưa cho nàng phòng thân, vậy nàng nhất định có thể dùng nó
để phòng thân, nàng phải tin tưởng Mộc Thanh Phong mới được: "Cho nên...
Hãy dũng cảm." Nàng tự nói với bản thân, đồng thời gắt gao cầm thanh đao,
giống như là cầm Mộc Thanh Phong bảo hộ nàng.
Nàng cầm thanh đao,
không dám đi lung tung, chỉ ở tại chỗ hy vọng có thể đợi được Lưu Hạ trở lại
tìm nàng. Thế nhưng, nàng tựa vào dưới tàng cây chờ thật lâu, cũng không đợi
được Lưu Hạ... Thậm chí ngay cả một người sống cũng không thể gặp. Xem ra, phán
đoán lúc trước của nàng thật sự là không sai, dưới tình huống bình thường, ở
nơi hoang vu rừng rú này tuyệt đối sẽ không có người tới. Tiếng gào thét của dã
thú vẫn vang lên, làm cho Kiều Sở sởn tóc gáy. Bởi vì tiếng kêu này đến từ bốn
phương tám hư� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.