Nếu nàng không nói
dối hắn... Nếu hết thảy đều là sự thật, vậy thì tốt biết bao. ... Mộc Thanh Phong nghĩ như vậy.
Nhưng nỗi buồn của
Mộc Thanh Phong cũng không kéo dài được lâu.
Sau khi quan sát
thương thế của Mộc Thanh Phong xong, Kiều Sở rất nhanh nhớ tới lời mình vẫn
muốn giải thích với Mộc Thanh Phong, vội vàng nắm lấy cánh tay hắn, nói:
"Huynh. Chỗ đó bị đâm, có đau không? Mộc Thanh Phong huynh nghe ta nói!
Lúc ấy ta căn bản không chịu sự khống chế của chính mình... Huynh có biết cổ
hay không? Cẩm Y biết dùng cổ, có thể khống chế động tác của ta, làm ta không
thể chống cự được!”
Mộc Thanh Phong chớp
mắt mấy cái, lập tức hiểu ý tứ của nàng, lại dường như không thể hiểu được.
Loại chuyện này nghe qua quá mức huyền bí, cho dù là hắn kiến thức rộng rãi,
cũng chưa nghe nói qua. Thế nhưng, đây là nàng nói ra, biểu tình của nàng chân
thật như vậy, khiến hắn không thể không tin.
Hoặc là nói, chỉ cần
là nàng nói, hắn sẽ không chút do dự mà tin tưởng.
Mộc Thanh Phong hơi
mở to hai mắt, nắm lấy bả vai Kiều Sở, nhìn vào mắt nàng, nói: "Thật
sao...?”
Kiều Sở cho rằng hắn
không tin, vội vàng đứng lên, nói: "Ta biết loại chuyện có vẻ rất khó tin,
nhưng đây đều là sự thật!” Nói xong, nàng nhớ tới chuyện mấy ngày nay gặp ph� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.