Lúc Kiều An đi vào,
Mộc Thanh Phong vẫn tựa vào tường, mắt nhắm nghiền, trên mặt không hề có huyết
sắc. Cả người hắn trầm xuống như nước chết ngàn năm trong đầm, mang theo tử
khí, khiến người ta cảm thấy phiền muộn.
Kiều An nhìn hắn,
nhíu nhíu mày, mở miệng nói: "Chẳng qua cũng chỉ là một tên chó thiến* từ
Đông xưởng, còn tưởng rằng một mình ngươi nhất định có thể ứng phó được, kết quả
lại thành như thế này." Hắn nói như vậy, nhưng cũng biết, Mộc Thanh Phong
thành ra như vậy cũng không phải vì Cẩm Y. Dừng một chút, hắn lại nói: "Vì
nữ nhân mà thành cái bộ dáng như này, vô dụng cũng phải có giới hạn chứ.”
*Chó thiến: hoạn quan, thái giám Mộc Thanh Phong vẫn
dựa vào tường như vậy, dường như đã tự chìm vào trong thế giới của chính mình,
căn bản không nghe được lời hắn nói. Kiều An nhìn bộ dạng này của hắn, nhướng
mày, quả nhiên không ngoài dự đoán. Hắn tựa vào khung cửa, trầm mặc trong chốc
lát, bỗng nhiên nhếch khóe môi, ngữ khí trêu chọc, nói: “Ta nói này, lương bổng
của Đông xưởng, phát ra đúng là hiếm có nhiều. Chỉ là nam nhân đều bị thiến chỗ
đó, khó có thể gặp được nữ nhân... Nữ nhân kia không phải là trèo lên giường
Cẩm Y mới vớ được nhiệm ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.