Bùi phủ, bất luận Lê Ngưng làm chuyện gì, nàng đều sẽ nghĩ tới chuyện Bùi Trạc đã làm với mình vào buổi sáng.
Đổi lại là bình thường Lê Ngưng sẽ không tức giận, nhưng nghĩ đến cái khăn tay kia, nàng không thể làm như không có chuyện gì tiếp nhận sự thân mật của Bùi Trạc.
Nói là xảy ra khi Bùi Trạc ở biên quan cũng thôi đi, nhưng hai người bọn họ đã thành hôn nhưng Bùi Trạc vẫn luôn giữ nó lại.
Vẫn luôn giữ cẩn thận!
Lê Ngưng càng nghĩ càng buồn bực, giờ phút này rất muốn tìm một người nói vhuyeejn, vì vậy hẹn Lục Chỉ Du ra quán trà gặp mặt.
Đối mặt với Lục Chỉ Du, Lê Ngưng không cần phải ra vẻ quận chúa nữa, cũng không cần lo lắng mình mất bình tĩnh bị nàng ấy chê cười.
“…… Ngay cả lần trước ta suýt nữa nhìn thấy, hắn cũng rất căng thẳng.” Lê Ngưng phàn nàn: “Không phải trong lòng có quỷ thì là cái gì?”
Lê Ngưng lải nhải một hồi, cho đến khi miệng khô khốc, mới cầm ly trà uống một hơi cạn sạch.
Nàng thở nhẹ ra một hơi, sau đó vẻ mặt chán nản nằm xuống bàn.
Lục Chỉ Du nghe hiểu ý của Lê Ngưng: “Bởi vì ngươi chỉ thích một mình Bùi Trạc, nên ngươi cũng hi vọng hắn chỉ thích một mình ngươi có đúng không?”
Lê Ngưng lập tức ngồi thẳng dậy, hít một hơi, chỉ vào chính mình hai mắt mở to không thể tin được.
Nàng, thích Bùi Trạc?
Lục Chỉ Du khẽ gật đầu.
Lê Ngưng lẩm bẩm: “Hóa ra là như vậy sao……”
Hóa ra là vì nàng thích Bùi Trạc, cho nên mới không thể chịu được Bùi Trạc có đồ của nữ nhân khác……
Sau khi hiểu ra, Lê Ngưng bình tĩnh tiếp nhận việc này.
Có lẽ nàng thật sự thích Bùi Trạc.
Nếu không vì sao nàng lại để ý đến như vậy, biết Bùi Trạc từng thích
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.