“Lừa người.” Đường Phi Nịnh lau miệng,
nhìn vào mắt anh hỏi: “Nói thật, có phải anh bị người trong nhà ức hiếp không?”
“Hay là người nhà anh ép anh đính hôn?”
Trí tưởng tượng đúng thật là phong phú,
Tô Ngôn câm nín nhìn cô, cô gái với lông mày đậm, sống mũi cao, khuôn miệng nhỏ
nhắn tô son màu quýt, rất hợp với làn da trắng như tuyết của cô, vừa đang ăn
cơm nên hai má cô hơi phồng lên như con sóc nhỏ, nhìn lên có vẻ rất vui vẻ hạnh
phúc.
Hình như con gái luôn luôn không có bất
kỳ chuyện phiền não nào, rõ ràng chạy ra đây vì trong nhà ép đính hôn, mà trên
người còn không có một đồng nào nhưng cuộc sống lại bị cô biến thành một kiểu
cuộc sống đặc sắc khác.
Đúng là một cô gái bí ẩn kỳ lạ.
“Ài, sao cô lại tới đây rồi?” Tô Ngôn
hỏi.
Đường Phi Nịnh nghiêng đầu thở ra một
hơi: “Không phải tôi nói thứ sáu đến chúc Tết ông nội mà, hôm nay đi rồi, Ninh
Viễn ấy anh biết không?”
Cô nhìn Tô Ngôn và hỏi.
Tô Ngôn gật gật đầu, anh cũng tham gia
buổi lễ đính hôn của Đường Hoằng Tích, mặc dù sau này thời gian Đường Hoằng
Tích ở cùng một chỗ với Ninh Viễn không quá nhiều nhưng anh cũng từng gặp cô ta
trong hôn lễ, nên anh vẫn biết.
“Sao vậy?”
Đường Phi Nịch đút cơm vào miệng, vừa
ăn vừa nói ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.