Đường Phi Nịnh hôm nay bị ác mộng làm
tỉnh, ngủ lại lần nữa thì đã 9 giờ hơn, ngủ đến mức mơ hồ đầu cũng hơi đau, cô
từ trên giường ngồi dậy, sửa sang lại một chút rồi đi xuống lầu
Dì Lý đang dỗ dành Triệu Tiểu Bảo đang
chạy bò khắp phòng, tiểu gia hỏa bây giờ gan lớn hơn rồi, cũng có thể là đã ở
đây lâu nên không thấy xa lại nữa, cứ luôn muốn nhìn khắp nơi, Dì Lý cứ phải ôm
nó.
Trông thấy Đường Phi Nịnh đi xuống,
Triệu Tiểu Bảo từ xa liền với tay muốn cô ôm một cái, cô bé da trắng nõn, mắt
tròn xoe đen láy, nhìn cô như thể thấy được mẹ của mình, tay nhỏ mở ra, chân
không ngừng đung đưa, miệng thì ê ê a a như muốn nói gì đó.
Đường Phi Nịnh động lòng, mũi nhăn lại,
chạy nhanh lên bế tiểu gia hỏa: “Đến đây, để dì ôm cục cưng nè.”
Dì Lý nghe thấy thì nhíu mày, giọng nói
có chút trách cứ: “Trẻ con đầu tiên đều học gọi mẹ, cái từ này, sau này con
hẵng dạy nó.”
"Con và cậu Tô cãi nhau thì cũng
thôi đi, cũng không nên không nể mặt không cho con bé gọi mẹ, trẻ con mặc dù
không hiểu, nhưng mẫn cảm lắm đó.”
Đường Phi Nịnh có hơi mất tự nhiên,
nhìn Dì Lý hỏi: “Phải gọi là mẹ thật ạ?”
Dì Lý cười: “Chuyện này thì thật hay
không gì chứ?”
“Nào, cục cưng, gọi mẹ đi nào!”
Đường Phi Nịnh hôn Triệu Tiểu Bảo một
cái, hỏi Dì Lý: “Trẻ con khi nào thì biết nói chuyện?”
Dì Lý: “Rất nhanh, không đến một tháng
nữa thì gọi ba với mẹ được rồi.”
“A” nhanh như vậy liền sẽ nói được, Đường
Phi Nịnh hơi thất thần, trêu đùa tiểu gia hỏa một lúc.
Nghĩ hôm nay phải gọi anh họ đến một
chuyến, anh ấy chắc biết đứa nhỏ là con của ai, có lẽ cũng biết mẹ của nó đang
ở đâu.
Buổi tối Đường Hoằng Tích và Tô Ngôn là
cùng nhau trở về, Đường Hoằng Tích không nghĩ đến đây, bị Tô Ngôn xách tới:
“Triệu Mạn Hân rốt cuộc đi đâu rồi?”
Đường Phi Nịnh thấy Đường Hoằng Tích mở
miệng hỏi đầu tiên lại là câu này.
Đường Hoằng Tích không vui, trầm mặt
nói: “Làm sao anh biết được.”
Đường Phi Nịnh hừ một tiếng: “Anh không
biết, vậy chắc cũng phải biết nhà cô ấy?”
“Nhà ở đâu, trong nhà còn có ai nữa?”
Đường Hoằng Tích không nhịn được nói:
“Cô ấy sống cùng ông bà, sau khi hai người mất thì chỉ còn một mình, không còn
người thân.”
Ba người ngồi ở trên ghế sô pha, Đường
Phi Nịnh và Đường Hoằng Tích ngồi cạnh nhau, Tô Ngôn ngồi một mình ở ghế bên
cạnh, cầm trong tay một hộp bột gạo không biết lấy ở đâu ra nghiên cứu.
Dì Lý đưa đứa nhỏ ra ban công chơi.
Đường Phi Nịnh nghe vậy nhìn thoáng qua
Tô Ngôn, thấy đối phương cúi đầu mê mẩn nhìn cái hộp không nhìn cô, lại hỏi
Đường Hoằng Tích: “Vậy anh quen cô ấy như thế nào?”
“Cô ấy còn có bạn bè nào khác không?”
“Không thể nào một chút manh mối cũng
không có chứ?”
Đường Hoằng Tích lấy ra một điếu thuốc
ngậm lên, vừa lấy bật lửa ra thì bị Đường Phi Nịnh nhanh chóng đánh rớt: “Trong
phòng có trẻ con, đừng hút thuốc.”
Đường Hoằng Tích bóp điếu thuốc, nhăn
trán, không tình nguyện trả lời: “Thì chỉ quen biết như vậy thôi, còn có thể
như nào?”
“Cô ấy dường như không có bạn bè gì cả,
trước kia thì ở tiệm cơm làm phục vụ, cửa tiệm kia anh đi vài lần thì quen biết
được, ngẫu nhiên khi ra đấy ngồi thì gọi cô ấy lại, còn lại cũng không liên lạc
gì cả.”
Đường Phi Nịnh không tin tưởng anh ấy,
chẳng qua không muốn truy cứu, chỉ lại hỏi: “Vậy anh không biết đứa nhỏ là con
của ai sao?”
Đường Hoằng Tích quay đầu nhìn thoáng
qua Tô Ngôn, Tô Ngôn nhanh chóng nói: “Đừng có đẩy lên người tôi, nếu không
ngay bây giờ tôi đi làm giám định ADN.”
Trước khi cứ bị người ta hiểu lầm thì
không sao, hiệ ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.