Ninh Tuy đã nấu canh xong, hai người
ngồi vào bàn.
Quý Úc Trình lấy nhiệt kế ra, Ninh Tuy
nghiêng người liếc nhìn rồi khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Ba mươi bảy độ mốt, không
sao, không phải sốt cao.”
Quý Úc Trình so đo nói: “Sao lại không
phải sốt? Vượt quá ba mươi sáu độ chín là không bình thường rồi, hơn nữa vừa
nãy đo không đủ lâu, nếu đo lâu hơn một chút thì chắc chắn sẽ càng cao hơn.”
Dứt lời, anh nắm lấy tay của Ninh Tuy
rồi đặt lên trán của mình: “Có phải có cảm giác không chỉ ba mươi bảy độ mốt
không?”
Ninh Tuy: “…”
Dùng tay sờ thì cũng chỉ khoảng ba mươi
bảy độ mốt thôi, ok?
Nhưng đề phòng trước thì lúc nào cũng
tốt hơn, nếu không, nhiệt độ tăng cao vào nửa đêm thì thật sự trở thành cảm
lạnh mất.
Ninh Tuy đẩy bát canh đến chỗ Quý Úc
Trình: “Vậy anh mau uống đi.”
Quý Úc Trình cầm lấy bát, anh không
thích mùi hành gừng lắm, nhưng đây là do Ninh Tuy tự tay nấu, thế là anh cầm
bát lên uống vô cùng thích thú.
Bởi vì lời thổ lộ vừa nãy của Ninh Tuy
nên anh vừa tự hào lại vừa ngượng ngùng, cứ thỉnh thoảng lại ngước mắt lên nhìn
Ninh Tuy, nhưng không nói gì.
Vẻ mặt của Ninh Tuy vốn rất tự nhiên,
nhưng dần dần bị anh nhìn đến ngượng: “Uống canh thì lo uống canh đi, làm gì mà
nhìn em mãi thế?”
Cậu cả Quý sắp vùi cả mặt mình vào
trong bát rồi, anh hỏi: “Tuy Tuy, những lời như vậy… sau này em có thể nói
nhiều hơn không?”
Những lời sến sẩm đó cần phải có đúng
thời điểm mới nói được, đâu có ai thường xuyên treo nó ngoài miệng như cơm bữa
đâu. Vừa nãy vì cảm thấy tâm trạng của Quý Úc Trình không ổn lắm nên cậu mới
vội vàng dỗ dành an ủi anh… Hơn nữa, chỗ này không phải chỉ có hai người họ, ở
hành lang bên phải vẫn có thể lờ mờ nghe thấy tiếng ông chủ đang tập bài tập
giảm béo trong phòng.
Có vẻ nghe thấy tiếng động ở bên ngoài,
sợ làm phiền họ nên ông chủ còn cố tình chỉnh âm lượng nhỏ lại.
Ninh Tuy quay đầu nhìn hành lang bên
phải, mặt đột nhiên hơi phừng phừng.
“Lời gì?” Ninh Tuy cố tình hỏi.
Cậu định nói xong phát là trở mặt ngay
à?
Quý Úc Trình tức giận nói: “Là “cái gì
của anh em cũng thích” đó, em vừa nói xong.”
Quý Úc Trình thúc giục: “Em nói rõ hơn
đi.”
Lại còn nói rõ hơn nữa chứ…
Ninh Tuy cảm thấy hơi buồn cười.
Nhưng cậu cũng không ngại khiến Quý Úc
Trình hạnh phúc hơn, chỉ là chuyện khua môi múa mép thôi mà.
Ninh Tuy nói: “Vậy để em bắt đầu nói từ
lần đầu tiên gặp anh nhé?”
Quý Úc Trình không ngờ mình lại có được
đãi ngộ này, anh chỉ cảm thấy bị bệnh thật tốt, khiến cậu vợ nhỏ trở nên ngoan
ngoãn nghe lời anh.
Tuy trong lòng vô cùng mong đợi, hai
bên tai thậm chí đã vểnh lên, nhưng anh lại không biểu hiện điều gì trên mặt
cả, cố làm ra vẻ sâu kín, dùng tay chống đầu, lạnh lùng “ừ” một tiếng: “Được
thôi.”
Ninh Tuy cảm thấy sau đây mình sẽ mất
hết mặt mũi, những lời nói ra có thể được đưa vào lịch sử đen tối của cậu luôn.
Nhưng ai bảo cậu cả Quý luôn cảm thấy
bất an, cậu dốc hết sức cũng không sao.
Ninh Tuy cũng ôm mặt, hồi tưởng lại rồi
nói: “Lần đầu tiên nhìn thấy anh em đã nghĩ tại sao lại có một người đẹp trai
như v� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.