Bảy người trong ktx đều tới, trong đó có Tôn Phương Phương tóc ngắn, Trương Dĩnh và Vương Duyệt ngồi cùng nhau, hai người ca hát trong đoàn văn công là Chu Văn Tĩnh và Lâm Thủy Quyên, Hạ Xuân Hà ngồi cùng một chỗ, ba người bọn họ thích hát và chơi nhạc cụ nên ngày thường hay đi cùng với nhau, Đàm San San ngồi bên cạnh Tô Hiểu Mạn.

Một chiếc bàn tròn, bên trái Tô Hiểu Mạn là Đàm San San, bên phải là Tạ Minh Đồ, đã đặt từ trước nên đồ ăn ở tiệm cơm quốc doanh đưa lên rất nhanh, đều là con gái cả cho nên không ai uống rượu mà ai cũng gọi nước trà.

So sánh với nhà ăn nhạt nhẽo ở đoàn văn công thì một bàn đồ ăn trước mắt càng có vẻ đầy đủ hương sắc.

Bởi vì thời đại này có ít người mập mạp cho nên cũng không cần phải giảm béo, cho dù những lúc các cô gái trong đoàn văn công đi liên hoan cũng sẽ ăn uống thỏa thích.

“Trước đó chúng ta đều đã gặp qua nhau rồi nhỉ?”

“Ngày đó đều lên sân khấu biểu diễn cùng nhau!”

“Chị Hiểu Mạn cũng không cần giới thiệu với chúng em, đây chẳng phải là tân binh đẹp trai nhất ngồi hàng thứ năm ngày hôm đó hay sao?”

Đàm San San gắp cái móng heo, vừa ăn vừa nói: “Chị Hiểu Mạn, chị với anh Tạ vô cùng xứng đôi.”

Tôn Phương Phương: “Không nghĩ tới thế mà hai người lại là vợ chồng.”

“Đúng thật là không nghĩ tới.”

“Trước kia chị Hiểu Mạn cũng không giới thiệu cho chúng em biết.”

Trước kia anh ấy phải đi huấn luyện, không có cơ hội ra bên ngoài.”

“Bây giờ mới có cơ hội.”

Trương Dĩnh là người bát quái nhất hiếu kỳ hỏi: “Hai người quen biết nhau rồi kết hôn như thế nào, lớn lên bên nhau từ nhỏ trong cùng một thôn sao?”

Một thôn nho nhỏ bình thường lại sinh ra hai nhân vật khiến mọi người phải chú ý như vậy, đúng là khiến người khác cảm thấy hiếm lạ.

“Đúng là cùng một thôn, có lần ngoài ý muốn tôi bị rơi xuống nước, là anh ấy cứu tôi.”

“Oa oa, ân cứu mạng, lấy thân báo đáp.

Lâm Thủy Quyên luôn luôn an tĩnh lúc này lại đột nhiên cảm thán nói: “Anh Tạ, anh đúng là thật có phúc đó, cưới được Tô Hiểu Mạn trong đoàn của bọn em, chị Hiểu Mạn sắp thành hoa khôi trong đoàn văn công chúng em rồi.”

“Đúng vậy, ngày hôm đó khiêu vũ khiến tất cả mọi người khiếp sợ.”

“Còn đạt giải thưởng nữa!”

“Có thể cưới được Mạn Mạn, là may mắn lớn nhất của tôi.” Tạ Minh Đồ cười nắm lấy tay Tô Hiểu Mạn, thâm tình mà nhìn cô một cái.

Tô Hiểu Mạn muốn buông tay anh ra cũng không buông được.

 “Thật tốt quá!” Mấy người Lâm Thủy Quyên và Chu Văn Tĩnh hâm mộ không thôi, mấy cô cũng không cần phải lấy một người đàn ông có bối cảnh to lớn thế nào, giống như Tô Hiểu Mạn trước mắt, cưới người thanh niên mình thích thôi là đủ rồi.

Huống hồ người thanh niên này còn là một anh tài, vẻ bề ngoài lại còn xuất sắc như vậy.

Vương Duyệt nhìn thấy cảnh này, nhất thời cảm thấy không được vui lắm, cố ý nói: “Vậy anh phải thật quý trọng Hiểu Mạn của chúng tôi, anh có phúc khí lắm đó, sớm cưới được Tô Hiểu Mạn, nhưng Hiểu Mạn lại không được may mắn như vậy, nếu như Hiểu Mạn không lấy chồng sớm như vậy thì sẽ có tương lai tốt đẹp hơn nữa.”

Đàm San San: “Vương Duyệt, cô nói cái kiểu gì vậy?”

“Tôi chẳng có ý gì hết, tôi chỉ đang nói sự thật thôi, Hiểu Mạn xinh đẹp như vậy, lại còn là hoa khôi mớ

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play