Giang Sóc cũng
dừng lại không trêu chọc cô nữa.
Anh bước xuống
giường ôm cô ngồi lên trên ghế sô pha. Bữa sáng đã được chuẩn bị đang bày sẵn ở
trên bàn, hình thức các món ăn rất đa dạng phong phú, có cảm giác giống như đi
ăn buffet vậy.
“Tại sao lại
mua nhiều đồ thế này, thật là lãng phí quá.”
“Có qua thì
phải có lại chứ, anh cũng phải đút cho em ăn no mới được.”
…
Con ngựa hoang
sau khi thoát khỏi dây cương này thật sự không biết giới hạn, không thể nói
được vài câu nghiêm túc. An Vu tức giận giơ tay đánh anh vài cái, anh cười nhẹ
rồi nắm chặt lấy cổ tay cô.
“Ăn no đi đã
rồi hãy đánh yêu anh sau.”
…
Cổ họng có chút
ngứa ngáy, đầu óc cũng hơi choáng váng, cô đưa mắt liếc nhìn đống đồ ăn ở trên
bàn, tuy có rất nhiều loại nhưng cô lại không có cảm giác muốn ăn chút nào.
Cô không muốn
ăn đồ ăn dầu mỡ hay đồ ngọt, vậy nên cuối cùng đã chọn một bát cháo rau củ
thanh đạm.
An Vu muốn cầm
cái bát lên, nhưng Giang Sóc đã nhanh tay cầm lấy cái muỗng và đưa lên miệng
đút cho cô. Anh nhìn cô với ánh mắt dịu dàng, mỉm cười rồi nói: “A, há miệng ra
nào.”
Cô rất phối hợp
với anh nuốt xuống cổ họng một ngụm cháo, ngẩng đầu lên, muỗng cháo tiếp theo
đã được đưa tới tận miệng.
An Vu cảm thấy
hơi khó xử, cô nói bản thân mình có thể tự ăn được, nhưng Giang Sóc đã từ chối
và nhất quyết muốn tự tay đút cho cô ăn.
“Em không phải
người tàn tật.”
Thậm chí đến đồ
ăn cũng không thể tự ăn được sao? Anh thật sự đang phóng đại mọi thứ quá mức
rồi.
Giang Sóc mỉm
cười và nhìn cô một cách đắm đuối, nói ra những lời như rót mật vào tai: “Nhưng
hôm nay em chính là công chúa.”
An Vu liếc anh
một cái: “Đây là anh đang cảm thấy áy náy sao?”
“Em nghĩ sẽ có
khả năng này sao?” ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.