Những
học sinh thật sự ở lại trường học vào mùng một cũng không nhiều, chỉ có những
người nhà rất xa mới lựa chọn ở lại trường.
Chỉ
là bọn trẻ ở tuổi này phần lớn đều còn nhỏ, hơn nữa còn là lần đầu tiên sống xa
nhà.
Sau
khi những náo nhiệt vào ban ngày trôi qua, vừa đến buổi tối, ngủ ở một nơi xa
lạ, trong lòng dần dâng lên cảm giác không thích nghi được.
Hơn
nữa buổi tối lại tắt đèn sớm, bọn họ trằn trọc không ngủ được, nhìn xung quanh
một mảnh tối om, tất cả những sự tủi thân và cảm giác nhớ nhà nhất thời trào
dâng trong lòng.
Đêm
khuya.
Chu
Thanh Thành cũng trằn trọc không ngủ được.
Mặc
dù đây không phải lần đầu tiên cậu nhóc sống xa nhà, nhưng đây là lần đầu tiên
phải ở lại trường.
Giữa
đêm hôm khuya khoắt, tiếng khóc loáng thoáng truyền đến, Chu Thanh Thành càng
thêm thấp thỏm.
Nghe
nói mọi trường học đều được xây trên những bãi tha ma, vậy nên không phải là ma
đang khóc đấy chứ?
Ký
túc xá tổng cộng có sáu người, ngoại trừ cậu và Tiểu Du ra thì còn bốn người
nữa.
Trùng
hợp là bốn người khác dường như cũng không ngủ được
Chu
Thanh Thành không nhịn được lặng lẽ nói một câu: "Các cậu có nghe thấy
tiếng khóc không?"
Giọng
của những bạn cùng phòng khác run rẩy trả lời: "Có, có."
Có
một người sợ hãi mà nói: "Sẽ không phải là, không phải là có ma đấy
chứ?"
"Đừng
nói nữa!"
"Chắc
là không phải, là tiếng con gái khóc."
Bạn
cùng phòng nói: "Nhưng, nhưng ký túc xá nữ cách chúng ta rất xa, vì sao
chúng ta có thể nghe thấy tiếng con gái khóc được chứ?"
Chu
Thanh Thành: "..."
Đừng
nói nữa, cậu nhóc cũng rất sợ hãi.
Chu
Thanh Thành nhớ tới Trang Ngạn Du, lập tức gọi: "Tiểu Du, Tiểu Du."
Màn
đêm yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở nặng nề của những bạn cùng phòng khác, cùng
với ánh đèn mờ nhạt xuyên qua cửa sổ truyền vào đáp lại cậu nhóc.
Chu
Thanh Thành lại kêu tiếp một câu: "Tiểu Du, cậu ngủ rồi à?"
Trang
Ngạn Du đã ngủ nên không nghe thấy.
Bạn
cùng phòng khác lên tiếng: "Chắc là Trang Ngạn Du đã ngủ rồi, tôi cũng
chưa nghe thấy tiếng cậu ấy xoay người."
Chu
Thanh Thành lập tức im lặng.
Cậu
ta thật sự rất hoảng hốt, nghĩ đi nghĩ lại, trong trường học này, mình còn một
người anh trai đang ở đây.
Cậu
ta lén lút lấy ra chiếc điện thoại giấu dưới gối, gửi tin nhắn cho Ôn Trầm Tập.
Giáo
viên không cho học sinh mang theo điện thoại, nhưng cậu ta vẫn lén mang theo.
[Chu
Thanh Thành: Anh ơi.]
Ôn
Trầm Tập gần như trả lời ngay lập tức: [?]
[Chu
Thanh Thành: Em có hơi sợ, trường học này có ma hay không vậy?]
[Ôn
Trầm Tập: Em nghĩ nhiều, đừng tự dọa chính mình.]
[Chu
Thanh Thành: Nhưng em cứ nghe thấy có tiếng người đang khóc ấy.]
Ôn
Trầm Tập im lặng một lát, sau đó hỏi: [Tiểu Du ngủ rồi sao?]
[Chu
Thanh Thành: Em không biết, gọi mà cậu ấy không phản ứng.]
[Chu
Thanh Thành: Có khi nào cậu ấy đã bị ma nữ câu hồn đi rồi hay không?]
[Ôn
Trầm Tập:....]
[Chu
Thanh Thành: Anh hai, anh có thể tới ở với em và Tiểu Du không?]
Trước
đây khi ngủ ở nhà, nếu cậu ta không ngủ được, mẹ hoặc là ba Chu sẽ ở ngay mép
giường chờ tới khi cậu ta đi vào giấc ngủ rồi mới rời đi.
Có
lẽ là do hồi còn nhỏ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nên Chu Thanh Thành luôn cảm
thấy sợ bóng tối.
Ôn
Trầm Tập không lên tiếng đáp lại, lo rằng Trang Ngạn Du cũng sẽ sợ hãi.
Anh
nhìn đồng hồ, giáo viên đã điểm danh xong, ký túc xá của trường cấp hai cách
nơi này cũng không xa…
Ôn
Trầm Tập từ trên giường đứng dậy.
Lê
Tức là người thứ nhất nghe thấy tiếng động, thấp giọng hỏi: "Ông làm gì
vậy?"
Ôn
Trầm Tập tiện tay cầm lấy một quyển sách: "Học tập dưới đèn đường."
Lê
Tức: "??"
Hiện
giờ học si ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.