Có
lần Chu Tuyền hỏi Trang Ngạn Du: "Anh Trang, anh có cãi nhau với sếp
không?"
Trang
Ngạn Du nói: "Không có."
Cậu
thấy mình không thể cãi nhau với Ôn Trầm Tập.
Vì
bạn trai luôn chiều chuộng, bao dung và có sự kiên nhẫn vô cùng to lớn với cậu.
Trang
Ngạn Du tỉ mỉ nhớ lại, dường như cậu cũng chưa từng thấy A Tập hung dữ với
mình.
Ở
bên nhau lâu như vậy, anh chưa bao giờ nặng lời với mình.
Sau
khi Trang Ngạn Du đưa ra kết luận này, cậu tự tin trả lời Chu Tuyền.
Chu
Tuyền nhìn Trang Ngạn Du bằng ánh mắt hâm mộ: "Anh Trang và ông chủ thật
sự quá ngọt! Hâm mộ quá đi thôi!"
Trang
Ngạn Du thấy miệng Chu Tuyền cũng rất ngọt, lời nói ra khiến cậu rất vui vẻ.
Trong
lúc vui vẻ, cậu tăng thêm hai tiếng vào buổi học của Chu Tuyền.
Chu
Tuyền kêu thảm thiết: "Anh Trang, không phải anh nói em nói lời bùi tai à?
Sao còn tăng thời gian buổi học thêm hai tiếng chứ!"
Trang
Ngạn Du: "Ừm, là do quá vui vẻ nên mới hy vọng anh học được nhiều
hơn."
Chu
Tuyền: "Cái gì?"
Trang
Ngạn Du: "Sau khi anh học tập chăm chỉ, anh sẽ bớt ngốc hơn."
Nói
chuyện trở nên xuôi tai hơn.
Chu
Tuyền nước mắt lưng tròng: "..."
Miệng
thì nói rất vất vả, nhưng vừa có thời gian sẽ chăm chỉ hoàn thành bài tập Trang
Ngạn Du giao.
Thế
cho nên trong lúc không để ý, chính anh ta cũng không nhận ra kỹ năng của mình
ngày càng tốt hơn..
Mãi
đến khi được công ty cử đi hoàn thành một số dự án một mình, anh ta mới phản
ứng lại.
Hóa
ra bây giờ anh ta đã trở thành một kỹ sư có thể tự mình dẫn dắt một nhóm thực
hiện các dự án.
Thậm
chí vài năm sau, anh ta không chỉ giành được giải thưởng khuyến khích tài năng
mà còn trở thành một kỹ sư nổi tiếng về kiến trúc thông minh. Khi tham gia vào
một công trình mang tính bước ngoặt ở một thành phố nào đó, anh ta vẫn không
thể tin được mình lại có thể đạt được thành tích như vậy.
Bản
thân anh ta không tin, những người khác cũng không tin.
Chỉ
có Trang Ngạn Du giao bài tập về nhà ngày này qua ngày khác và quyết định dạy
mọi thứ anh ta muốn học.
Giống
như năm đó ông Trang dạy cậu vậy.
Trang
Ngạn Du sắp xếp xong nhiệm vụ học tập và bài tập thì tan làm về nhà.
Ngày
hôm sau là cuối tuần, cậu cùng Ôn Trầm Tập đến một khu nghỉ dưỡng gần đó.
Gió
bên bờ biển lớn đến nỗi tóc của cậu bị thổi rối tung cả lên.
Hai
người cùng nhau đi dạo bên bể bơi, chuẩn bị đi dạo biển.
Ôn
Trầm Tập luôn chọc cho cậu vui, lúc nói chuyện thì luôn dịu dàng.
"Chúng
ta đi qua bên kia..." Ôn Trầm Tập đang định nắm tay cậu, nhưng thấy vẻ mặt
Trang Ngạn Du là lạ, cậu còn dùng tốc độ cực nhanh xông ra ngoài.
"Du
Du!"
"Cẩn
thận!"
Hai
thanh âm đồng thời vang lên, kèm theo một tiếng “ầm”, cách đó hơn mười mét, hai
người đồng thời ngã xuống đất, bên chân họ là một chậu hoa từ trên cao rơi
xuống trực tiếp vỡ tan tành, bùn đất rơi đầy ra ngoài.
Người
đàn ông trung niên bị dọa đến tái mặt, nếu như không có chàng trai này đẩy ông
ta ra thì rất có thể chậu hoa sẽ trực tiếp nện lên đầu ông ta.
Nhưng
cũng là bởi vì chàng trai này đẩy ông ta ra mà tay đối phương bị chậu hoa cọ
vào, trực tiếp tróc ra một mảng da, chảy máu.
Người
đàn ông trung niên vội vàng đứng lên kiểm tra tình hình của Trang Ngạn Du:
"Cảm ơn cậu! Cảm ơn cậu! Cậu không sao chứ? Tay cậu đang chảy máu
kìa!"
Trang
Ngạn Du đứng dậy, nói: "Không sao đâu."
Ôn
Trầm Tập sải bước đi lên trước, nhìn thấy vết máu trên tay cậu, khuôn mặt anh
tối sầm lại.
Trang
Ngạn Du thấy vẻ mặt anh không tốt lắm bèn an ủi: "A Tập, em không sao, chỉ
bị trầy xước tí thôi."
Chân
người đàn ông trung niên đã mềm nhũn, nhưng ông ta vẫn khuyên Trang Ngạn Du đến
bệnh viện kiểm tra, lại ở một bên chửi ầm lên: "Ai thiếu đạo đức như vậy!
Tôi phải đi kiểm tra camera! Một chậu hoa lớn như vậy đập xuống... Nếu không
phải có cậu trai này, chắc hôm nay tôi sẽ đi đời nhà ma ở đây thật..."
Người
đàn ông trung niên đang kích động, vừa cảm ơn Trang Ngạn Du vừa nhìn chằm chằm
trên lầu để tìm người.
Còn
không quên gọi điện thoại cho người phụ trách khu nghỉ mát, mong họ sẽ đến xử
lý vấn đề này ngay lập tức.
"Hai
cậu đến bệnh viện kiểm tra đi, nơi này cứ giao cho tôi xử lý là được rồi, hai
người ở đâu vậy? Chờ xử lý xong, tôi lập tức tới tìm hai người."
Không
chỉ phản hồi cho hai người nghe về chuyện sau đó mà còn phải tới tận cửa một
lần nữa để cảm ơn.
Trên
đường đến bệnh viện, Ôn Trầm Tập không nói lời nào, sắc mặt vẫn rất u ám.
Mãi
đến khi bác sĩ chụp X-quang, nói Trang Ngạn Du không sao, chỉ là lớp da đó bị
bong ra thì sắc mặt của anh mới dịu đi đôi chút, nhưng nhìn vẫn rất khó coi.
Khi
về đến nhà, Ôn Trầm Tập mới hỏi: "Em thấy chậu hoa rơi xuống à?"
Trang
Ngạn Du gật gật đầu: "Đúng vậy."
Ôn
Trầm Tập trầm giọng: “Khi nhìn thấy nó, em có thể bảo ông ta tránh đi."
Trang
Ngạn Du: "Không kịp, tốc độ rơi xuống quá nhanh. Hơn nữa em không chắc
phản ứng của ông ta có chậm hay không, nếu chậm thì sẽ bị đập chết."
Ôn
Trầm Tập: "Vậy em có nghĩ lỡ như lúc em cứu ông ta, chậu hoa không đập vào
tay em mà là trực tiếp đập vào người em thì sao?"
Trang
Ngạn Du tự tin nói: "Sẽ không đâu, em đã tính qua rồi. Dựa vào tốc độ của
em, tốc độ rơi lúc đó và tốc độ gió..."
Trang
Ngạn Du tính toán một hồi, sau đó nói với anh: "Em tính được chậu hoa chỉ
đập vào tay em."
Mặc
dù tốc độ rơi xuống rất nhanh, nhưng tốc độ tính nhẩm của cậu còn nhanh hơn.
Huống
chi lúc ấy cậu không còn tâm trí để nghĩ về điều gì khác ngoài cứu người.
Nghe
Trang Ngạn Du nói, sắc mặt mới tốt lên của Ôn Trầm Tập lại khó coi hơn.
"Em
đã tính được chậu hoa sẽ đập vào tay mình? Vậy mà em vẫn chạy qua!"
Trang
Ngạn Du không rõ tại sao anh lại trở nên hung dữ như vậy, theo bản năng nói:
"Nhưng nếu em không chay qua, ông ta sẽ chết."
Ôn
Trầm Tập tức giận nói: "Vậy em có nghĩ tới chuyện nếu em tính sai không?
Nếu có sự sai lệch và chậu hoa đập vào đầu em thay vì vào tay em thì sao?"
Trang
Ngạn Du chắc như đinh đóng cột: "Không thể, em sẽ không tính sai."
"Bất
cứ chuyện gì cũng sẽ có ngoài ý muốn, trong thời gian ngắn như vậy mà em còn
tính toán cá ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.