Nhiệt độ tay của Trang Ngạn Du vẫn luôn lạnh.

Nhất là đầu ngón tay, lúc nào cũng lành lạnh, không ngâm nước lạnh cũng như vậy.

Vì thế nên Ôn Trầm Tập thường nghi ngờ cậu là do cá biến thành.

Nhưng không giống nhiệt độ tay, nhiệt độ cơ thể cậu lại rất bình thường.

Đặc biệt là khi vừa tắm xong, lại ở trong chăn lâu, toàn thân từ trên xuống dưới đều ủ cho ổ chăn ấm áp vô cùng.

Khi đôi môi mang theo một chút lạnh buốt của người đàn ông in lên bụng cậu, cả người Trang Ngạn Du nhẹ nhàng run rẩy.

Một cảm giác rùng mình khó hiểu nhanh chóng cuốn lấy toàn bộ cơ thể.

Cảm giác này vô cùng xa lạ, xa lạ đến nỗi khiến người ta có hơi sợ hãi, cũng khiến đầu óc người ta lập tức trống rỗng.

Dường như tất cả sự tập trung giờ phút này của Trang Ngạn Du đều dồn vào bên kia, thậm chí cậu còn có thể miêu tả rõ ràng hình dạng đôi môi của đối phương.

Đại não của cậu trở nên trì trệ.

Trang Ngạn Du mơ mơ màng màng cúi đầu xuống nhìn nhưng chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu của Ôn Trầm Tập, không nhìn được biểu cảm của anh, thậm chí còn không nhìn được anh đang làm gì.

Chỉ có xúc cảm là tồn tại chân thật, còn có thứ trơn nhẵn nhẹ nhàng trượt qua phía trên, mang đến một chút cảm giác ẩm ướt.

Khuôn mặt Trang Ngạn Du “phừng” cái đỏ ửng lên.

Cậu không nằm nổi nữa, nhúc nhích muốn đứng dậy: “A Tập.”

Cậu ngọ nguậy muốn đứng dậy, nhưng vừa động thì giọng nói của Ôn Trầm Tập đã truyền đến: “Du Du đừng cử động, lát gừng sắp rơi rồi.”

Trang Ngạn Du lập tức bất động.

Ôn Trầm Tập nhắc nhở cậu, lòng bàn chân cậu còn đang dán lát gừng đó.

Lúc cậu vừa mới động đậy, lát gừng dưới gan bàn chân hơi lệch, thật sự như sắp rơi.

Lát gừng vốn hơi khô, không thể dán chặt lên người được, vừa nãy bọn họ còn thấm một ít nước ấm làm ẩm lát gừng mới thành công dán vào gan bàn chân.

Nếu như động đậy tiếp sẽ rơi xuống, lại phải thấm nước lần nữa.

Bọn họ muốn đề phòng bệnh thấp, thấm quá nhiều nước cũng không tốt.

Trang Ngạn Du chỉ có thể ngoan ngoãn nằm xuống, không dám động đậy lung tung nữa.

Nhưng Ôn Trầm Tập lại không hề lùi ra.

Trang Ngạn Du cảm thấy vừa ngứa vừa ngại, chân không thể động đậy nên chỉ có thể chìa tay ra, định đẩy đầu của Ôn Trầm Tập.

“A Tập.” Trang Ngạn Du đẩy anh nhưng không đẩy được, ngược lại còn nhìn rõ sợi tóc trên đỉnh đầu anh.

Tóc của Ôn Trầm Tập rất đen và dày, nhưng sợi tóc khá cứng, cho nên sờ không dễ chịu lắm.

Nhưng suy nghĩ Trang Ngạn Du lúc này lại không ở trên tóc anh, thắt lưng tê ngứa khiến cậu có hơi không biết phải làm sao, đành bất lực nhìn đỉnh đầu Ôn Trầm Tập, cảm thấy chỗ đối phương hôn như mang đến từng mảng nóng ẩm.

Trang Ngạn Du cảm thấy cơ thể mình nóng lên, mặt cậu lại càng đỏ hơn.

Cậu không hiểu cảm giác này là gì, nó cứ thiêu đốt khiến đầu cậu choáng váng.

Rõ ràng nhiệt độ trong căn phòng này rất ấm áp, nhưng lúc này, sau lưng cậu lại thấm ra toàn mồ hôi.

Cậu cảm thấy máy tính giờ trong đầu cậu chạy mất tiêu rồi.

Vì cậu cảm thấy thời gian dường như trôi qua rất lâu rất lâu, lâu đến nỗi cậu cảm thấy... vì sao lại lâu như vậy chứ, A Tập vẫn luôn dán vào bụng cậu.

A Tập hôn lâu lắm rồi!

Hơn nữa cảm giác

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play