Quý Trí Viễn hoàn toàn
không ngờ tới việc Trang Ngạn Du lại có mong muốn như vậy.
Nghe được điều này,
phản ứng đầu tiên của anh ta chính là kinh ngạc, sau đó nhìn Trang Ngạn Du bằng
vẻ đồng cảm: “Tôi thấy cậu nên từ bỏ đi thì hơn.”
Trang Ngạn Du: “Từ bỏ?”
Quý Trí Viễn: “Bởi vì
cả đời này cậu sẽ không thể thực hiện được đâu.”
Trang Ngan Du: “Tại sao
lại không thể?”
Quý Trí Viễn: “Chuyện
này còn cần hỏi nữa sao? Cậu có biết tôi với lão Ôn quen nhau từ lúc nào không?
Bọn tôi từ lúc còn mặc quần yếm đã biết nhau rồi! Nhà của cậu ấy và nhà của tôi
là hàng xóm, cậu có biết quan hệ giữa hai bọn tôi là gì không?”
Quý Trí Viễn càng nói
càng hăng, giống như quyết tâm muốn đánh nát giấc mơ của Trang Ngạn Du mới
chịu: “Tụi tôi không chỉ cùng nhau học từ mẫu giáo, mà tiểu học, trung học và
đại học đều học chung, bọn tôi còn ở cùng một ký túc xá nữa kìa. Tài nấu nướng
của lão Ôn cũng học được vào lúc còn đi học, mỗi ngày cậu ấy còn nấu cơm cho
tôi ăn nữa đó.”
Nét mặt Trang Ngạn Du
tràn đầy vẻ hâm mộ.
Quý Trí Viễn vỗ vai cậu
an ủi: “Cậu cũng đừng hâm mộ làm gì, dù sao đây cũng là chuyện đã được quyết
định từ khi sinh ra, hai chúng tôi chính là anh em tốt nhất trên thế giới, ngay
cả Lê Tức cũng không sánh bằng, chúng tôi quen cậu ta là khi vào tiểu học.”
Trang Ngạn Du tính
tính, Lê Tức mới quen biết họ lúc tiểu học mà còn không được xem là anh em tốt,
vậy người mới chỉ quen anh hai tháng như cậu…
Trang Ngạn Du cụp mắt
xuống, trên mặt hiện rõ sự thất vọng, đôi mắt vốn rực rỡ như sao trời giờ đây
lại phủ lên một tầng bụi mỏng, bị hàng mi thật dài bao phủ, tất cả ánh sáng đều
trở nên tối tăm.
Quý Trí Viễn thấy cậu
như vậy th� ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).