Hai người chia tay trước cửa thành, Bộ Thanh Vân lặp lại địa chỉ của mình một lần nữa, nói: "Có chuyện gì có thể tìm ta giúp đỡ.”

Không lâu sau năm mới, mọi người đến thăm họ hàng và trao đổi những lời nhắn chúc mừng, đường phố tấp nập ngựa xe, đám đông chen chúc nhau, kề vai sát cánh, rất náo nhiệt.  

Bộ Thanh Vân nhanh chóng đi xuyên qua đám đông, cuối cùng bước vào nhà trọ Phúc Lai.

Quán trọ vẫn tấp nập người qua lại, hương thơm ngào ngạt khiến Bộ Thanh Vân cảm thấy thèm thuồng, bèn gọi tiểu nhị trong nhà trọ đến: “Cho ta hai lượng rượu!”

Sau khi suy nghĩ một lúc, hắn sửa lại lời nói: “Một lượng thôi!”

Nói xong, hắn đi về phía chỗ ngồi cạnh cửa sổ một cách rất tự nhiên, chỗ đó không có người ngồi.

Hoàn toàn không nhìn thấy vẻ mặt cứng ngắc của tiểu nhị phía sau, tiểu nhị nhìn về phía chưởng quỹ với ánh mắt cầu cứu.”

Chưởng quầy đẩy kính, lật qua trang sổ sách kế toán kia, hắng giọng nói: "Đi chiêu đãi những vị khách khác đi, vị công tử này giao cho ta."

“Dạ dạ.”

Bên kia, Bộ Thanh Vân mở quạt ra, dùng đầu ngón tay che quạt, miết một chút nét vẽ mực trên quạt, nét vẽ đã bị nước làm nhòe, nhìn không rõ toàn cảnh.

Bộ Thanh Vân nhướng mày lẩm bẩm: "Đã dùng được năm, sáu năm rồi, vài ngày nữa ta sẽ mua một giấy Tuyên Thành không thấm nước, tự mình làm lại là được.”

Hắn bắt đầu quan tâm đến nghệ thuật chế tạo máy móc từ năm sáu năm trước, vì vậy đã học cách tự chế tạo một chiếc, vẫn còn nhớ mang máng về cách làm.

“Công tử.” Thanh âm của chưởng quỹ vang lên trước mặt.

Bộ Thanh Vân ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy chưởng quỹ, lại mỉm cười: "Làm sao vậy?"

Da mặt chưởng quỹ run lên, tựa như có chút sợ hãi.

Trong lòng nổi lên nghi hoặc, Bộ Thanh Vân bỗng dưng dự cảm xấu, nụ cười vụt tắt: “Có chuyện gì không?”

Chưởng quỹ ấp úng, cúi đầu đặt sổ sách kế toán trước mặt Bộ Thanh Vân, chỉ vào một hàng chữ: "Bộ công tử xem trước đi."

Sửa chữa cửa ra vào và cửa sổ, một lượng.

Mua những đồ hư hỏng như bát trà, ấm trà, bình phong, mười lượng.

Cộng lại tổng cộng mười một lượng.

Bộ Thanh Vân vừa suy nghĩ vừa cười, ý cười trong đôi mắt quay vòng: "Liên quan gì đến ta?"

Nói xong, điềm gở trong lòng dâng lên mãnh liệt.

Tại sao chưởng quỹ lại vô duyên vô cớ đặt thứ này trước mặt hắn?

Chưởng quỹ thu hồi sổ sách, vò nát một góc của quyển sổ, ng

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play