Người sinh ra trong hoàng gia, bản tính
trời sinh dường như chính là lạnh lẽo.
Trừ tịch trước đây, việc của Tiêu Dạng
là cùng các triều thần dùng bữa trong quốc yến và cùng nhau giải quyết việc
chung. Mãi đến khi vào đêm, thời khắc đón giao thừa, hắn cũng là đi ngủ sớm.
Chỉ vì huyết thống trực hệ của hoàng
gia bây giờ chỉ còn lại bản thân và tiểu hoàng đế mới lên bảy, nhưng bản thân
hắn lại không quen nhìn cái tính tình gọi dạ bảo vâng của tiểu hoàng đế, cho
nên liền dứt khoát mắt không thấy tâm không phiền.
Tiêu Dạng của trước đây xác thực không
có trải qua cái gọi là “không khí ngày Tết”.
Người đã quen giải quyết công việc
trong đêm Trừ tịch thì hà cớ gì phải đi quấy rầy đêm Trừ tịch nói cười rộn ràng
của người khác chứ.
Tiêu Dạng lại lặp lại một lần: “Ta
không đi”.
Cũng là đáp án trong dự liệu.
Bộ Thanh Vân nghe vậy thì nhanh nhẹn
xoay người, nói: “Được, vậy để ta đi nói với bọn họ”.
Vốn Tiêu Thập Thất tưởng đâu Bộ Thanh
Vân sẽ thuyết phục dông dài, nên cũng đã chuẩn bị xong lý do đối đáp đâu vào
đấy. Nhưng khi đối mặt với sự dứt khoát như vậy của thư sinh, hắn quả thực có
hơi sửng sốt một lát.
Sửng sốt qua đi, Tiêu Dạng lại nhếch
mép: “Còn trông cậy hắn sẽ nịnh nọt mình hay sao?”
Hắn nói rồi trên môi cũng mang theo nụ
cười giễu quen thuộc, chỉ là lần cười giễu này dường như là đang nhắm vào chính
mình.
...
Giờ ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.