Lửa giận đang âm ỉ trong lồng ngực bỗng chốc như bị đổ thêm dầu, Tiêu Thập Thất trừng mắt nhìn về phía Bộ Thanh Vân đứng cách đó không xa: “Bộ ngươi là con nít tóc còn để chỏm à?”
Nhìn thấy mục đích bỗng chốc đã đạt thành, lại thấy kẻ lúc nào cũng treo nụ cười trào phúng trên mặt bị bóng tuyết đập trúng, Bộ Thanh Vân phút chốc cũng ngẩn người, lúm đồng tiền bên má càng sâu.
Hắn nhìn khuôn mặt tuấn tú bởi vì đè nén lửa giận mà trông càng thêm lạnh lẽo của Tiêu Thập Thất thì giống như chiếm được cảm giác sung sướng vậy, cũng có thêm hứng thú đánh giá nắm tay siết chặt rồi lại buông lỏng, nổi đầy gân xanh của đối phương.
Bộ Thanh Vân tin chắc nếu mà mình tới gần thêm tí nữa thì có thể nghe thấy tiếng răng rắc khe khẽ của xương cốt luôn.
Con nít là nhạy cảm nhất, lúc này Đại Bảo còn có thể cố chịu, chứ đứa trẻ tính cách yếu đuối như Tiểu Bảo đã níu chặt lấy y phục của Bộ Thanh Vân, lí nhí nói: “Đệ sợ!”
“Đừng sợ!” Bộ Thanh Vân liền nhẹ nhàng dời đi lực chú ý. Hắn ngồi xổm xuống xoa đầu hai đứa trẻ, nói: “Đến chỗ mẹ hai đứa trước đi, ta và vị ca ca này còn có lời phải nói!”
“Ca ca...” Đại Bảo dường như còn có chút rầu rĩ, giống như nó không nhẫn tâm bỏ đại ca ca lại cho đại ác ma, nhưng lúc đụng phải ánh mắt lạnh như băng của Tiêu Thập Thất thì thằng bé liền rụt vai lại rồi kéo Tiểu Bảo chạy như bay.
“Đại ca ca, để đệ gọi cha tới cứu huynh!”
Ở trong mắt một đứa bé không rành chuyện đời, dường như Tiêu
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.