Sáng tinh mơ.
Lúc Đường Vân Phàm xuống lầu vậy mà
không nhìn thấy bóng hình quen thuộc trên bàn ăn kia, hỏi: “Đường Thời Tô đâu?”
Hằng ngày Đường Thời Tô sẽ dậy sớm
xuống lầu ăn sáng.
Dương Uyển Tú lên tiếng: “Thằng bé
không khỏe, hôm nay không đến trường, muộn chút dì dẫn thằng bé đi bệnh viện.”
Đường Vân Phàm nhíu mày, hôm qua
Đường Thời Tô không có gì khác thường, sao một đêm không gặp thì không khỏe
rồi?
Anh vừa xoay người, Đường Chính Minh
gọi anh lại: “Không nghe thấy cơ thể Thời Tô không thoải mái sao? Mau ăn sáng,
lát nữa đi học trễ.”
Đường Vân Phàm dừng chân lại, lúc
ngồi lên ghế ăn sáng, anh cứ cảm thấy có người nhìn chằm chằm anh, thế là anh
quét nhìn qua hai người kia, chợt va vào ánh mắt của Dương Uyển Tú.
Cảm giác không thể nói thành lời,
nhưng anh biết ánh mắt của bà tuyệt đối không phải thiện ý, còn toát ra sự phán
xét làm người ta nổi da gà.
Đột nhiên anh có một suy nghĩ, Đường
Thời Tô không khỏe thật sao?
Nhưng suy nghĩ này rất kỳ lạ, trong
lúc anh đi học sau đó còn nhiều khi nảy lên, làm anh hơi phiền muộn.
Cơ thể Đường Thời Tô tốt như vậy,
sao lại bị bệnh?
Sau khi tan học về nhà, anh tăng
nhanh bước chân chạy lên lầu, lúc đến trước cửa phòng của Đường Thời Tô hơi
chần chừ chút, nhưng vẫn gõ cửa phòng.
Khi cửa mở ra, sắc mặt Đường Thời Tô
trắng bệch làm Đường Vân Phàm tưởng cậu bệnh thật.
“Cậu sao rồi?”
Đôi mắt xinh đẹp màu hổ phách ngày
xưa nay ảm đạm, như ánh sao rơi xuống.
“Anh ơi.” Tiếng gọi nhẹ nhàng, trong
mắt Đường Thời Tô có sự van nài, thái độ khác thường này lại làm Đường Vân Phàm
cảm thấy đã xảy ra chuyện gì rồi.
“Dù là bất cứ lúc nào, cũng đừng bỏ
rơi em.”
Đường Vân Phàm sững sờ: “Đã xảy ra
chuyện gì?”
Không nhận được câu trả lời, Đường
Thời Tô không muốn nói hôm nay đã đi đâu, bao gồm cả chuyện Dương Uyển Tú đã
biết cậu thích anh, chỉ có thể làm anh thêm phiền não mà thôi.
“Không có gì hết ạ, chỉ là cơ thể
hơi không thoải mái.”
Đường Vân Phàm nhìn chằm chằm cậu,
trực giác anh nhận ra Đường Thời Tô đang giấu giếm anh, nhưng tại sao không nói
cho anh chứ?
“Ngày mai cậu sẽ đi học sao?”
“Em đi ạ.” Trái tim hoảng loạn của
Đường Thời Tô từ từ về lại chỗ cũ, tất cả dũng khí của cậu đều đến từ Đường Vân
Phàm, chỉ cần có anh ở đây, cậu có thể đối mặt với sự chỉ trích của thế giới
ngoài kia.
Đường Vân Phàm khá lo cho trạng thái
của cậu, nhưng lại không muốn hỏi ép cậu nói ra nguyên nhân, lên tiếng: “Có
chuyện gì nói với tôi.”
Họ vẫn chưa nói được mấy câu, cửa
phòng lại bị gõ lần nữa.
Cửa không khóa bị đẩy ra, Dương Uyển
Tú đi vào, tầm nhìn rơi lên người họ: “Đang nói chuyện sao?”
Không đợi người ta trả lời, bà nói
tiếp: “Thời Tô nằm thêm chút đi con.”
Đường Vân Phàm nhận ra bà đang âm
thầm bài xích mình, nhưng anh không biết tại sao, sắc mặt Đường Thời Tô cũng
rất không ổn, chỉ đành rời đi để cậu nghỉ ngơi trước.
Nhưng Đường Thời Tô không có bất kỳ
vấn đề gì, lúc trong phòng chỉ có cậu và Dương Uyển Tú, cậu thấp giọng nói:
“Thế này mẹ đã vừa lòng chưa ạ?”
“Thời Tô, bao giờ con mới có thể
hiểu cho nỗi khổ của mẹ? Mẹ vì con mới làm vậy... Thôi bỏ đi, mẹ đã liên lạc
với Lý Thuần Thăng rồi, ngày mai mẹ sẽ nói chuyện liên quan con với ông ta.”
“Khoảng thời gian này quả thật mẹ
không quan tâm con nhiều, nhưng con tin đi chỉ cần khám thêm vài lần, mọi thứ
sẽ tốt lên thôi.”
Đột nhiên Đường Thời Tô ngẩng đầu,
ánh mắt lạnh băng: “Hai người muốn nói gì?”
Biến số ngày càng nhiều, chuyện của
Lý Thuần Thăng và Đường Vân Phàm bị phát hiện chung, sự kích thích này đối với
Dương Uyển Tú mà nói, không thể đảm bảo bà sẽ làm ra chuyện gì, bà luôn rất cực
đoan.
Dương Uyển Tú né tránh không đáp:
“Tóm lại là muốn tốt cho con.”
Sắc mặt Đường Thời Tô nhợt nhạt,
gương mặt tinh xảo làm cậu trông như thoát ly khỏi cảm giác chân thật, giống
như người trong tranh chiếu vào ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.