Đường Chính Minh đặc biệt hỏi Đường
Vân Phàm: “Có phải con đã nói gì với Thẩm Diệu hay không?”
Suy cho cùng Đường Vân Phàm và Thẩm
Diệu nói chuyện xong chưa bao lâu thì có những chuyện này.
Thật ra Đường Vân Phàm không ngờ
Thẩm Diệu sẽ làm vậy, hình như anh không nói gì nhỉ? Đường vân Phàm chìm vào
suy tư.
Đường Chính Minh thở dài: “Bên nhà
họ rối lật trời rồi, người đang yên đang lành, sao đột nhiên lại chạy đến đồn
cảnh sát.”
Ông không cảm thấy là do con trai
mình gây ra, nếu tùy tiện vài câu nói đã có thể khuyên ma vương hại đời đi đầu
thú, vậy chắc ông phải nhìn kỹ Đường Vân Phàm lại lần nữa.
Tóm lại, Đường Vân Phàm cũng không
thấy là do mình.
Nhưng Thẩm Diệu đi đầu thú hoàn toàn
là chịu ảnh hưởng từ Đường Vân Phàm.
Chính xác mà nói là từ câu “Con
người nên chịu trừng phạt cho lỗi lầm họ phạm phải” của Đường Vân Phàm mà nảy
sinh suy nghĩ, lúc ấy đúng lúc Thẩm Diệu nghĩ đến giải thoát.
Không có ai ép hắn, dù quá trình hắn
đi tìm sự tha thứ không ai có thể hiểu, nhưng điều đó không quan trọng, hắn
phải lần nữa chấp nhận bản thân, một bản thân chân thật và tàn khốc.
Hắn đã từng tổn thương người khác
nặng cỡ nào, giờ nỗi đau trả ngược lên người hắn bấy nhiêu, lúc thủ phạm nếm
thử đau đớn càng là đối diện với một mặt chân thật xấu xa nhất của mình.
Lúc hắn được dẫn đến phòng thăm tù,
nhìn thấy Diệp Xuân My cách một tấm kính chắn trong suốt, bà ta đã khóc sưng cả
mắt rồi, Thẩm Trang đứng bên cạnh.
Mắt Thẩm Trang sâu thẳm nhìn con
trai trước mặt, ông ta có dự cảm đây sẽ là một lần lột xác của Thẩm Diệu.
Qua điện thoại, Diệp Xuân My nghe
thấy giọng của Thẩm Diệu: “Đây là chính con quyết định, không liên ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.