Đường Thời Tô biết cô ấy là ai, lễ phép chào hỏi: “Chào dì Đường ạ.”

Đường Hân Ngọc cũng đoán ra thân phận của thiếu niên trước mắt rất nhanh, trên mặt lộ ra nụ cười, không chút dấu vết đánh giá cậu: “Là Thời Tô nhỉ? Khâm Ngọc này, gọi anh đi con.”

Cô ấy vỗ vỗ đầu Vương Khâm Ngọc.

Vương Khâm Ngọc chuyển động đôi mắt, trông rất hoạt bát, cậu bé tò mò hỏi: “Anh? Ở đây không phải chỉ có mình anh Vân Phàm thôi sao?”

Vừa nói ra, bầu không khí chợt đông cứng.

Đường Thời Tô như không nghe thấy, khóe môi hơi cong lên, lúm đồng tiền sạch sẽ xinh đẹp: “Cô vào ngồi trước.”

“Không lễ phép, chỉ cần lớn hơn con thì phải gọi là anh. Ngại quá, Khâm Ngọc cứ nói lung tung.” Đường Hân Ngọc xin lỗi Đường Thời Tô, nhiệt tình chào hỏi họ, chờ họ ngồi xuống sô pha dài, lại mạnh ai nấy nói vài câu khách sáo.

Dương Uyển Tú pha trà, Đường Chính Minh bên cạnh khơi chủ đề trò chuyện với Đường Hân Ngọc, nội dung nói chuyện của hai anh em này không thân thiết, thậm chí lộ ra sự khách sáo, chủ đề nói chuyện thật sự nhạt nhẽo, Vương Khâm Ngọc kế bên rất nhanh đã vô vị nghịch điện thoại.

Đường Thời Tô nghe họ nói từ chuyện dài ngắn trong nhà đến chuyện liên quan đến công ty, mà Dương Uyển Tú trừ ban đầu có thể nói vài câu ra, sau đó gần như không chen vào nổi một câu, nên im lặng rót trà.

Đường Hân Ngọc và Dương Uyển Tú hơi khác biệt, dù Dương Uyển Tú chải chuốt cho mình thế nào hay là học lễ nghi ra sao, nhưng một khi đối diện với phái nữ ưu tú, sâu thẳm trong bà sẽ có cảm xúc tự ti, tuy đã tận sức che giấu, nhưng vẫn sẽ không cẩn thận lộ ra đôi chút.

Tuy Đường Hân Ngọc nói chuyện nhẹ nhàng, nhưng giao lưu với Đường Chính Minh không thấy cô ấy nhượng bộ chút nào, trong lời nói vô thức lộ ra sức mạnh tự tin.

Mà ngày thường Dương Uyển Tú háo hức chăm sóc ngoại hình, gửi gắm hết hy vọng vào người đàn ông này, đây là hành vi rất nguy hiểm.

“Con muốn tìm anh Vân Phàm chơi!” Vương Khâm Ngọc chơi game xong đột nhiên đứng dậy, nói với Đường Hân Ngọc.

Đường Chính Minh như sực nhớ, nói với Đường Thời Tô: “Con đi tìm anh con xuống đây!”

Đường Thời Tô đứng lên, cậu đang định đi lên lầu, lại nghe thấy một giọng nói trong trẻo: “Con muốn lên lầu chơi!”

Vương Khâm Ngọc như chơi điện thoại mệt rồi, lại lười nghe họ nói một đống chuyện rườm rà, gương mặt non nớt vô cùng đáng yêu, cong mắt nói: “Thật nhàm chán, con muốn lên lầu tìm anh Vân Phàm.”

Đường Thời Tô lặng lẽ nhìn cậu bé một cái, xưng hô thuộc về giữa cậu và Đường Vân Phàm bị người khác gọi, khiến cậu có một sự không vui khi khu vực riêng tư bị mạo phạm.

Đường Hân Ngọc bất lực nhìn cậu bé, giọng điệu mang theo chút châm chọc: “Vậy lát nữa đừng có mà khóc đấy.”

Lúc Vương Khâm Ngọc khoảng bảy tám tuổi có đến nhà họ Đường, lúc ấy ỷ vào mình đáng yêu lại được người khác yêu thích, vừa vào cửa đã chuồn lên lầu, cậu bé biết mình có một người anh họ, nhưng sau khi gặp được người đó, thái độ của anh họ dành cho cậu bé vô vùng lạnh lùng, cậu bé chào hỏi cũng phớt lờ không đáp.

Như suýt nói ra câu “Tôi ghét trẻ con” vậy.

Lòng tự tôn bé nhỏ bị tổn thương, lại vì căng thẳng mà bất cẩn đụng máy chơi game rơi xuống sàn, lúc ấy anh họ mặt lạnh lùng kéo cậu bé ra một cách thô bạo, sau đó nhặt máy chơi game lên kiểm tra chứ không thèm nhìn cậu bé một cái, biểu cảm lạnh buốt đến

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play