Gió ngoài cửa sổ thổi lồng lộng, thỉnh thoảng để lại tiếng lá cây xào xạc.
Ngọn nến trong nhà kêu lên lách tách, cách một tầng chụp đèn ánh sáng và bóng tối nhảy múa như một vũ nữ yểu điệu.
Hai người giằng co chỉ trong chốc lát, sau đó nam nhân cong môi cười khẽ, ngón tay thon dài tự nhiên chạm vào ngọc bội treo trên thắt lưng, đầu ngón tay vô tình hay cố ý xoa xoa nửa vòng tròn.
“Nếu đây là chuyện Tuế Tuế muốn, ta cũng rất vui lòng.”
Hắn nói.
Tay đang kẹp dây buộc tóc khựng lại trong chốc lát, Khước Liên Y hừ lạnh nhìn qua: “Đừng kém cỏi như vậy, ngươi tưởng ta quan tâm ngươi sao?”
“Tuế Tuế không quan tâm ta sao?” Thẩm Mính Ân nhướng mày, động tác trên tay rất nhanh, chỉ mấy động tác đơn giản, dây lưng áo đã trở nên lỏng lẻo.
Lúc đầy Khước Liên Y còn muốn tránh đi, nhung cũng không biết vì sao, nàng lại ma xui quỷ khiến nhìn qua cổ áo nam nhân, ánh mắt chạm vào xương quai xanh, sau đó vội vàng rời đi, như đứa trẻ phạm phải sai lầm nào đó lại tự chốt dạ.
Thẩm Mính Ân giả vờ như không biết gì cả, chỉ cúi đầu cười cười.
Giọng nói trầm thấp vang lên, không tự chủ được rơi vào tai Khước Liên Y, nhẹ nhàng như đom đóm bay đến khiến tai nàng lặng lẽ đỏ lên.
Lại đưa
dây c ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.