Khước Liên Y vẫn luôn biết, Thẩm Mính Ân chưa bao giờ là hũ nút, chỉ cần hắn muốn sẽ có thể nói ra vô số những lời âu yếm êm tai nhất.

Đời trước nàng không có tâm tư nghe, đời này lại ngại như thế nào cũng không đủ.

Đầu ngón trỏ nàng chạm vào giữa trán hắn, lưu luyến không bỏ nốt chu sa, muốn chính miệng thử, nhưng lại cảm thấy ngẩng đầu lên mệt mỏi, cân nhắc xong, nàng mở miệng. : “Ngươi cúi thấp xuống một chút được không?”

Thẩm Mính Ân nhướng mày, không từ chối, ngoan ngoãn cúi xuống.

Mơ hồ xen lẫn ôn nhu không dừng bao lâu, bên ngoài xe ngựa đã truyền đến một trận tiếng gót sắt, đột nhiên ngừng lại.

Trên mặt Khước Liên Y nóng bừng, không dám tùy tiện kéo rèm cửa sổ, chỉ có thể thừa dịp Thẩm Mính Ân hành động chôn khuôn mặt nhỏ vào vai hắn.

Ánh sáng rực rỡ theo góc rèm tràn vào, mang theo sóng nhiệt nóng bức ngày hè, chỉ hận không thể bỏ thêm khối băng vào sau xe ngựa mới được.

Tầm mắt bị che lại, Khước Liên Y không biết người bên ngoài là ai, nhưng giọng nói kia có vài phần quen thuộc. Là nam nhân trẻ tuổi, nàng nhất định đã từng gặp qua.

Rất nhanh, góc rèm đã được hạ xuống, không khí trong xe ngựa đã khác hoàn toàn.  

Trong Mắt Thẩm Mính Ân hiện lên mạch nước ngầm cuồn cuộn, động tác trên tay vẫn dịu dàng như cũ: “Tuế Tuế, có lẽ ta phải đi trước một bước.”

“Xe ngựa đưa ngươi về hầu phủ, mẫu thân đã  nhắc nhiều lần rất muốn gặp ngươi.”

Hắn nói như thế, tầm mắt không nhịn được đảo xuống phía dưới, xẹt qua đôi mắt như nước mùa thu của nàng, đến đôi môi vừa bị hôn sáng lấp lánh, cuối cùng đến cần cổ trắng nõn, mỗi một nơi đều mang theo hương thơm khiến hắn không nỡ rời đi.

Mười ngón tay đẩy vào ngực hắn, cảm nhận được chuyển động mạnh mẽ cách bởi một lớp da thịt nhưng Khước Liên Y không nói nên lời từ chối.

Vòng eo siết chặt, trên môi nóng lên, lại là một nụ hôn không thể chối từ. Nàng kh rên lên một tiếng, cơ thể mềm nhũn áp sát vào người hắn, có thể nghe thấy hơi thở của nam nhân đã không ổn định từ lâu.

Tâm tình phức tạp, nàng cũng không thèm hỏi người vừa tới là ai, chỉ gật đầu xem như đồng ý tới Hầu phủ.

Thẩm Mính Ân bước đi rất nhanh, giống như có hồng thủy mãnh thú đáng sợ nào đuổi theo phía sau.

Đầu ngón tay mềm mại vén rèm cửa, nhìn bóng người càng lúc càng xa, mới đầu chỉ có một mình hắn, nhưng rất nhanh sau đó liền có thêm một người. Đúng như nàng nghĩ, là một nam tử trẻ tuổi, hơn nữa còn là người đi cùng với Lâu Vân Hàm và Thẩm Mính Ân trong hội thơ hôm đó.

Nàng nhớ rõ tên, là người nhà họ Tiêu

Mày đẹp nhíu lại mang theo chút bất bình oán giận.

Dây leo rậm rạp bao phủ một bức tường, xanh vàng, mới sinh và chết chóc, tất cả hợp thành một mảnh.

Mái hiên

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play