Mặt trời trên đầu thiêu đốt đến khó chịu, cho dù đứng dưới bóng râm mái hiên cũng không tránh được khô nóng.
Khước Liên Y bước đi vội vàng, trên mặt không giấu được nôn nóng.
Hắn bước vội lập tức đi vào Nam các của Thu thị.
Thu thị không biết hắn sẽ đến, để tiểu nha hoàn bên cạnh chải đầu cho mình, lực đạo trên tay tiểu nha hoàn không đúng kéo vào tóc bà ta, lập tức bị bà ta đá xuống đất tát vào mặt.
“Phu nhân tha mạng!” Tiểu nha hoàn vội vàng dập đầu.
Thu thị hung ác trừng qua: “Ngươi cũng muốn bị mẹ mình bán đi có phải không”
“Nô tỳ không dám! Xin phu nhân tha cho nô tỳ lần này”
Còn muốn mắng thêm mấy câu, liền chú ý tới ánh sáng ngoài cửa bị che mất sáu phần, bà ta sửng sốt nhìn qua liền thấy bộ mặt phẫn nộ của Khước Tĩnh Khang.
Khước Tĩnh Khang quanh năm tập võ, lúc nóng giận vẻ mặt vô cùng hung ác, mặc dù không nói chữ nào cũng đủ khiến người ta sợ hãi.
Thu thị đè kinh ngạc trong lòng xuống, đứng lên qua đón: “Sao tướng quân lại tới đây?”
“Chuyện tốt này là ngươi làm”
Không để ý đến bà ta, Khước Tĩnh Khang đi tới, mở miệng liền nói: “Tại sao ngươi không nói với ta một tiếng đã đến Khai Phong phủ đệ đơn kiện? Ngươi thật đúng là gây rắc rối lớn cho ta.”
“Gây rắc rối?” Thu thị hắng giọng, vẻ mặt tủi thân: “Thiếp thân chỉ muốn trút giận cho tướng quân nên mới đến Khai phong phủ, Hoặc thị không biết xấu hổ làm việc dơ bẩn như vậy, tại sao không thể cáo trạng?”
“Ngươi thì biết cái gì!”
Khước Tĩnh Khang vung tay áo lên, quay người lại, ngọn lửa trước ngực cháy hừng hực: “Ngươi cũng không dùng đầu mà ngẫm lại xem sau lưng Hoắc thị chính là Trạc vương phu, ngươi làm chuyện này không phải muốn ép ta làm kẻ thù với vương phủ sao? Ngươi biết bàn tay Trạc vương phủ có thể vươn xa đến đâu không, hơn sáu phần võ tướng của Đại Diễn đều là quân Hoắc gia, ngươi muốn sau này ta sống thế nào?”
Thu thị cau mày, sao bà ta hiểu được những chuyện này.
Bà ta chỉ biết rõ ràng Hoắc thị đã chết hơn một năm nhưng mình vẫn phải sống dưới bóng đối phương, xem như bình thường lấy danh phận “đương gia chủ mẫu phủ tướng quân” tham gia tụ tập cũng thường xuyên bị người ta lấy ra chê cười.
Sao bà ta có thể chịu được?
Huống chi, việc này vốn dĩ người sai chính là Hoắc thị, ruồi bọ không trứng cũng không thể thành con, nếu không phải người đó có gian tình với ngoại nam, bà ta lấy cái gì mà cáo trạng.
Đúng đều do Hoắc thị, là tự nàng ta không biết tự kiềm chế.
Càng nghĩ càng cảm thấy có lý, biểu cảm trên mặt bà ta cũng kiên cường hơn nhiều: “Người phạm tội thông dâm là nàng, tướng quân có gì phải sợ, xem như Trạc vương phủ thì thế nào, chẳng lẽ Trạc vương có thể vì mộ phần nữ nhi làm mình mất mặc nháo lớn chuyện này với tướng quân sao?”
Quay đầu liếc xéo bà tà, Khước Tĩnh Khang không biết nên giải thích với bà ta như thế nào.
Cái hắn sợ đương nhiên không phải là thế lực vương phủ, mà là những chuyện cũ trước đây của hắn đều nằm trong tay Hoắc Hoài Nam. Dù sau khi thành quân hắn đã dữ mình trong sạch, nhưng chuyện năm đó thật sự không dễ giải quyết.
Hắn sợ chính là việc này, bởi vì mỗi một việc nói ra đều có thể phá hủy con đường làm quan của hắn, dù sao đương kim bệ hạ quan trọng nhất chính là phẩm hạnh đạo đức quần thần, xem như có là võ tướng cũng không thể may mắn thoát khỏi.
Lúc
trước hắn sợ Hoắc Hoài Nam vạch trần chuyện này nên mới nghĩ ra kế hủy hoại
thanh danh Hoắc Hoài Thanh, bởi vì hắn đoán chắc Hoắc Hoài Thanh sẽ hy sinh nửa
đời sau để bảo vệ thanh danh vương phủ, mà lựa chọn của nàng không khác nào để
Hoắc Hoài Nam lên cùng một chuyến tiến v� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.