Trời gần đến cuối ngày, trăng trốn sau tầng mây.
Gió lạnh phất phơ lướt qua ngọn tóc trên trán, có hơi ngứa.
Khước Liên Y đi trong Trạc vương phủ, trên đường hạ nhân nào nhìn thấy nàng cũng mặt đầy cung kính, hơn nữa bọn họ không gọi là “quận chúa” mà là “tiểu tiểu thư”
Nàng không nghĩ nhiều, chỉ cho là cữu cữu hoặc ngoại tổ phụ đặc biệt dặn dò chuyện này.
Mặc dù xưng hô chỉ là một chuyện nhỏ bình thường, nàng lại cảm thấy rất thoải mái. Loại cảm giác được người khác coi trọng, để ý này đúng là vô cùng thoải mái.
Ban đầu nàng tới vương phủ tìm mẫu thân, muốn nói hết những chuyện xảy ra ban ngày cho bà nghe.Tuy thời gian này trong lòng nàng có khúc mắc vì mẫu thân giấu giếm mình, nhưng mẫu thân vẫn là mẫu thân, là người nàng tin tưởng nhất.
Nhưng đáng tiếc, tìm khắp một vòng vương phủ vẫn không thấy người, hỏi người hầu hầu hạ trong viện mẫu thân cũng chỉ nói mẫu thân ra ngoài.
Nàng thất vọng, lang thang không có mục tiêu đi tới đình hóng gió bên cạnh núi giả ở hậu hoa viên.
Đình hóng gió gần hồ nên cho dù là ngày nắng gắt, khi tới gần cũng mát mẻ vô cùng. Gió nóng ban đầu bị hơi nước mát lạnh cuốn bay, thổi bay ngọn tóc.
Thị lực của nàng rất tốt nhìn thấy có người đang nằm trong đình hóng gió.
Cách một đoạn khoảng cách, nhưng từ dáng người vẫn có thể nhìn ra là nam tử trẻ tuổi, Khước Liên Y còn tưởng cữu cữu, liền bước nhanh tới muốn chào hỏi một câu.
Nh ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.