Ôn Nịnh dựa vào vách thang máy, hàng mi dài rũ xuống, vẻ mặt rơi vào trầm tư.
Trở về nhà của mình, cô không chắc Thẩm Ngật đã về hay chưa, bèn giơ tay gõ cửa hai lần.
Ngay khi cô chuẩn bị lấy chìa khóa từ trong túi ra, cánh cửa trước mặt bỗng dưng được mở ra từ bên trong.
Thẩm Ngật bắt gặp ánh mắt của cô, sờ lên khóe môi: “Em đã trở lại.”
“Anh về từ lúc nào vậy?” Ôn Nịnh cởi túi xách ra, sau đó khom người đổi giày, còn thuận miệng hỏi anh một cậu.
Thẩm Ngật trả lời: "Anh về từ sáu giờ rồi."
Ôn Nịnh đứng thẳng dậy, theo thói quen giơ tay ra ôm lấy anh, nhưng khi chạm vào vạt áo sau lưng anh, lông mi cô khẽ run.
Cả người anh đều lạnh cóng, còn thở ra hơi lạnh trắng xóa, rõ ràng là vừa mới từ bên ngoài trở về không lâu.
Ôn Nịnh không vạch trần lời nói dối của anh, cô đi thẳng đến phòng khách như không có chuyện gì xảy ra, rót cho mình một ly nước.
Đặt ly nước xuống, cô quay lưng về phía Thẩm Ngật nói: “Em và Lục Thư Dương đã chia tay rồi.”
Cô vốn tưởng Thẩm Ngật sẽ rất vui khi biết tin này, nhưng anh chỉ im lặng, một lúc sau, cô nghe thấy tiếng anh thấp giọng nói: “Vậy sao!”
Ôn Nịnh cảm thấy kỳ lạ quay đầu lại, đúng lúc bắt gặp vẻ phức tạp trong mắt Thẩm Ngật không kịp che giấu.
Cô hơi nhướng mày: "Anh không vui sao?"
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.