Chờ lau tay xong, bọn nhỏ nhận được sự cho phép của Tiêu Liêu, liền không ngại nóng trực tiếp xuống tay, cầm gặm.

Dùng hai ngón tay cầm xương sườn, hàm răng nhỏ sắc nhọn cứ như vậy mà cắn, gặm sạch sẽ thịt hầm khỏi xương sườn, phần thịt non mềm chứa hương vị thanh thanh của nước sốt bắp, độ mặn vừa phải, độ dày vừa đúng, đám nhóc liếm ngón tay dính nước súp liền vội vàng duỗi móng vuốt nhỏ về phía một miếng khác.

Đám nhóc đều ăn đến miệng dính đầy nước thịt, mắt thấy xương sườn trong bát sắp bị gặp hết, ngô lại không có ai quan tâm, Tiêu Liêu liền gắp một phần ngô trong bát mình, đưa tới trong bát ưng nhỏ đang chuẩn bị tấn công một miếng sườn cuối cùng.

“Phân Phân, ăn thử cái này đi, ngô cũng rất ngon đấy.”

Ưng nhỏ sửng sốt, vươn cái tay bị dính nước súp nhận lấy phần ngô kia, nhìn thoáng qua liền không chút do dự cắn một miếng, bên ngoài bao phủ bởi nước súp có vị thịt, khi cậu phá vỡ một lớp mỏng bên ngoài, nước sốt tươi mát ngọt ngọt chớp mắt chiếm lấy khoang miệng cậu, giảm bớt vị ngấy của sườn, đưa cảm giác thèm ăn của cậu trở lại.

Mắt ưng nhỏ sáng lên ngay tức thì, chưa kịp nuốt xong miệng ngô kia đã há mồm nói chuyện: “Ô ô! Nước sốt!”

Sau đó cúi đầu chăm chăm nhặt ngô ra gặm lấy gặm để, bắp ngô bị cậu gặm lung tung hỗn loạn, làm Tiêu Liêu trước nay có quy tắc gặm từng hàng ngô thẳng một nhìn đến nhức đầu, ngón tay duỗi ra lại thu về, cậu khống chế không giơ tay mình lên, như vậy tới lui vài lần, rốt cuộc, … Cậu nhịn được.

Mà ba đứa nhóc còn lại thấy bạn mình gặm hăng say như vậy, nghĩ lại lời Tiêu Liêu nói, cũng bắt đầu xuống tay với đám ngô, hơn nữa sau khi cắn một miếng, hành động tiếp đó giống hệt ưng nhỏ, đều gặm ngô đến mức không thể dừng.

Bọn nhỏ đều tự mình ăn, không câu nệ phép tắc trên bàn ăn, khiến cho nãi nãi thành thành thật thật đối diện an tĩnh đút Miên Miên ăn nhìn đến choáng váng, nhưng mà cách ăn không câu nệ tiểu tiết của bọn nhỏ lại làm Miên Miên thấy cơm trong miệng mình càng thơm hơn, bé cũng gia tăng tốc độ ăn, thậm chí tới cuối, bé thậm chí còn duỗi tay bắt chước nhóm tiểu thú nhân, lấy tay cầm gặm xương sườn gặm ngô, ăn đến thật vui vẻ.

Nãi nãi vốn định ngăn bé ăn như vậy, nhưng sau khi phát hiện Miên Miên ăn rất vui vẻ, lại ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tiêu Liêu, Tiêu Liêu đáp lại bà bằng ánh mắt trấn an, vì thế bà cũng không nhắc, tùy ý bé, còn học Tiêu Liêu, gắp thêm thịt và đồ ăn vào bát Miên Miên, để bé tùy ý ăn uống tới no thì thôi.

Thấy đám nhóc ăn cơm nhập tâm như vậy, Tiêu Liêu lấy ngô đã được nướng xong ra, chia cho mỗi người một bắp, trên ngô nướng là sắc vàng cháy lấm tấm, mà hương bị đặc biệt của ngô nướng cũng từ đây bay ra, lại bởi vì nó mà ngô nướng có hương vị độc đáo mê người.

“Hôm nay mọi người đều tách hạt ngô rất giỏi! Cho nên mỗi người đều được ăn một bắp ngô nướng ngon tuyệt!” Tiểu Liêu lúc nướng ngô cố ý chọn những bắp sêm sêm nhau, lúc chia cũng chia cho đám nhóc mấy bắp lớn, trong đó cái lớn nhất, cậu dành cho tiểu Miên Miên. Thời điểm cậu đưa ngô cho Miên Miên, còn cố ý hỏi nhóm tiểu thú nhân một câu: “Thân là thú nhân, mấy đứa nên đối xử với tiểu á thú và ti

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play