“A,
cái này phải xem ý kiến của đương sự, nếu hắn đồng ý thì cậu có thể kêu hắn là
anh.” Tiêu Liêu chỉ chỉ Vân Hòa.
Vân
Hòa nhướng mày, nói: “Tôi vẫn thích cậu gọi tôi là chú, Thái Thái.”
“Đã
biết, chú Vân Hòa.” Hổ nhỏ nuốt nước miếng, rất ngoan ngoãn gọi một câu chú,
bởi vì cậu cảm thấy nếu không gọi như vậy, trong lòng cậu sẽ luôn cảm thấy sởn
tóc gáy.
Vì
thế hổ nhỏ hiểu được xu lợi tị hại* nghe lời gọi chú. Còn phần ai oán, ngượng
ngùng trong mắt anh trai cậu, thứ lỗi, cậu nhìn không hiểu.
Xu lợi tị hại: thấy việc lợi thì hăm hở
chạy tới, thấy việc hại thì tránh ra chỗ khác.
Vân Hòa vừa lòng gật gật đầu, “ Chúng tôi
về ăn cơm trước, hẹn gặp lại.”
“Hẹn gặp lại, anh Tiêu, Thái Thái phải về
ăn cơm rồi.” Hổ nhỏ vẫy móng vuốt nhỏ, nhìn Tiêu Liêu trong lòng ấm áp.
“Được, hẹn gặp lại.” Tiêu Liêu cười vẫy
tay lại với lão hổ.
Những người khác cũng sôi nổi tạm biệt
Tiêu Liêu trở về ăn cơm, bọn Tiêu Liêu cũng lần lượt trở về.
Đúng lúc này, Để đi tới, ôm Lan Loan lên
từ phía sau, Lan Loan hoảng sợ, sau khi thấy rõ người phía sau mới đánh hắn một
cái cười nói, “Làm gì vậy, làm tôi sợ hết hồn.”
“Về ăn cơm thôi.” Để ôm Lan Loan bước đi,
Tiêu Liêu và Cụ gật đầu, nhanh chóng đuổi theo.
Buổi chiều, Tiêu Liêu vừa đến nơi, bốn
đứa nhóc ngay lập tức xông tới, nhìn thấy Tiêu Liêu thật vui mừng, không ng� ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).