“Sức
chiến đấu” của Huỳnh mạnh đến mức ngay cả Lan Loan cũng bại trận, nói thật ra, quen
biết giống cái này nhiều năm như vậy, hắn đúng là không biết nàng có thể làm ra
việc này. Cuối cùng đành thỏa hiệp, hắn cùng Tiêu Liêu xưng hô như cũ, Tiêu
Liêu cùng nàng lại xưng hô riêng, này là trận bại thứ hai trong cuộc đời hắn.
Lần
đầu? Lần đầu tự nhiên là hắn xưng hô với Huỳnh cùng Huỳnh xưng hô với hắn, bằng
không vì cái gì hắn là “Loan loan” mà Huỳnh liền gọi “Huỳnh”?
Nhìn
Huỳnh vui vẻ hận không thể tung tăng nhảy nhót trên đường, biểu tình buông bực
của Lan Loan cũng trở nên vui sướng, sau đó xoay người lại tỉ mỉ Cụ sửa sang
lại chỗ lông bị dính ít cỏ và khối đất nhỏ, vươn tay, sờ sờ đầu Cụ đang cố ý hạ
thấp xuống, lại kéo cổ tay Tiêu Liêu.
“Đi
thôi, chúng ta về nhà.”
“Dạ.”
Cụ và Tiêu Liêu cùng gật đầu.
Ba
người dẫm lên những tia sáng cuối cùng của buổi chiều tà bước vào cửa nhà, sau
khi ăn một bữa cơm chiều thật no, Tiêu Liêu giữ chặt Cụ, “Anh dùng hình thú làm
việc lâu như vậy, trên người đều dơ rồi, anh biến trở về hình thú đi, tôi giúp
anh tắm rửa.”
Cụ
giật giật mắt, gật đầu, “Được.”
Bồn
tắm cho các thú nhân trong nhà cực kỳ lớn, bởi vì bọn họ đều thích biến thành
hình thú nằm vào trong nước tắm, đặc biệt là mùa hè.
Cụ
chính mình đổ đầy nước tắm liền chủ động biến thành hình thú nằm xuống nước,
Tiêu Liêu cởi trần mặc quần đùi, dẫm lên ghế bò vào bồn.
Cậu
trước tiên dùng tay xoa sơ qua lông Cụ một lần, quả nhiên xo ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).