Bị
bốn bạn nhỏ đáng yêu vây quanh, Tiêu Liêu tỏ vẻ cậu thấy rất vui vẻ, mặc dù có
suy đoán, nhưng cậu vẫn không chắc chắn hình thú chân chính của đám bạn nhỏ là
gì.
“Ừ,
hiện giờ anh đã biết hình thú Thái Thái là một con hổ nhỏ đáng yêu.”
“Là
tiểu hổ uy phong!” Thái Thái bất mãn kháng nghị.
“Đúng
vậy, là một con hổ nhỏ uy phong lẫm lẫm .” Tiêu Liêu không chút do dự sửa
miệng, “Vậy hình thú các em thì sao? Đều loại thú lợi hại nào đâu?”
“Em!
Em là một con chim ưng có thể bay rất cao rất cao!” Phân mang cánh kiêu ngạo
ngẩng đầu, cánh nhỏ còn đập phành phạch hai lần.
“Ba
ba nói, về sau em sẽ trở thành một hưu sao có thể chạy trốn cực kỳ nhanh! Xem,
đây là sừng của em, chờ em trưởng thành, nó cũng sẽ biến lớn, trở nên rất lợi
hại!” Bạn nhỏ hưu sao Tuấn Lộ cũng cực kỳ tự tin, còn chỉ chỉ sừng nhỏ cho Tiêu
Liêu xem.
“Em,
Em, hình thú em tuy rằng không lợi hại, là con thỏ, nhưng mà, nhưng mà mụ mụ
nói chúng ta chạy cũng rất nhanh, chúng ta còn có thể đào hang, còn biết loại
gạo xanh, loại quả xà phòng, loại, loại ừm, không nghĩ ra, nhưng mà em cũng rất
lợi hại.” Thỏ con dựng lỗ tai thật dài màu trắng lên, đang cố gắng tìm chỗ lợi
hại của mình, bộ dáng nỗ lực cực kỳ đáng yêu, làm Tiêu Liêu có chút buồn cười.
“Ừ,
Đa Đa cũng rất lợi hại, hắn đào rất nhanh.” Bạn nhỏ Tuấn Lộ nghiêm túc.
“Ca
ca Đa Đa loại thúy mễ ăn ngon nhất.” Bạn nhỏ Phân nuốt một ngụm nước miếng.
“Hắn
chạy thật sự rất nhanh, nhiều lần em cũng không bắt được hắn, thời điểm chơi
trò chơi hắn biến đổi thành hình thú liền sẽ thắng, quá giảo hoạt.” Chỉ có bạn
nhỏ Thái Thái có chút bất mãn bĩu môi nhìn Đa Đa.
“Ai,
ai bảo các ngươi lợi hại như vậy, ta căn bản là chơi không thắng được mà, hơn
nữa, hơn nữa ngươi cũng có biến thành hình thú.” Đa Đa cúi đầu ngập ngừng nói.
Tiểu
lão hổ trừng mắt còn muốn nói, lại bị tiểu ưng cắt ngang, “Các ngươi còn không
biết xấu hổ mà nói, ta là ưng đó, hùng ưng bay lượn trên trời! Trên mặt đất ta
căn bản là chạy không nổi có được không, mỗi lần đều là ta thua, các ngươi còn
tốt không nói, ngươi, ngươi chạy nhanh nhất, hừ, ta căn bản là bắt không được.”
Tiểu
ưng chỉ vào Tiểu hươu sao oán giận.
“Ai
kêu ngươi chạy chậm nhất, ngươi cũng có thể bay mà, nhưng không phải ngươi
không thể bay sao, ngươi bắt không được ta là do ngươi đần, lêu lêu lêu!” Bạn
nhỏ Tuấn Lộ nghịch ngợm làm mặt quỷ với tiểu ưng.
“Ngươi,
ngươi……” Tiểu ưng tức khắc mở lớn đôi mắt, cánh nhỏ đều run lên lên.
Tiêu Liêu một bên cười nhìn các bạn nhỏ tương
tác với nhau, sợ bọn chúng cãi nhau, vội vàng đánh gãy bọn họ, “Xem ra, các bạn
nhỏ đều rất lợi hại, giỏi quá!”
Mấy
tiểu hài tử bị cắt ngang liền quên mất chuyện vừa cãi nhau, sôi nổi vui vẻ gật
đầu, sau đó nhiều bạn nhỏ tò mò hỏi, “Vậy hình thú của Tiêu ca ca là cái gì
vậy!”
“Nói
nhảm, Tiêu ca ca ôn nhu như vậy, hình thú nhất định là hổ.” Bạn nhỏ Thái Thái
biểu hiện chắc chắn là vậy nói.
“Mới
không phải đâu, lão hổ lại không ôn nhu.” Tuấn Lộ cùng nhiều bạn nhỏ đồng
thanh, sau đó vui vẻ nhìn đối phương.
“Nhất
định là hươu sao.”
“Con
thỏ mới ôn nhu chứ.”
Hai
đứa đ ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).