Sáng
ngày hôm sau, Tiêu Liêu bị ác mộng doạ tỉnh, bởi vì cậu mơ thấy Lan Loan cầm
một đống nút thắt trong tay vẫn luôn đuổi theo cậu, muốn cùng cậu nghiên cứu
phục sức hiện đại, cậu bị đuổi đến đường cùng rồi bị doạ tỉnh.
Nghĩ
đến việc này, Tiêu Liêu không khỏi đỡ trán cười khổ, hôm qua lăn lộn một buổi
trưa, tới tối rồi chú Lan vẫn nhìn mình cùng Cụ bằng ánh mắt nóng bỏng kia,
thật là làm người ta không chống đỡ.
Vừa
lúc Cụ đi vào, thấy Tiêu Liêu ngồi trên giường hơi thở dài, hỏi “A Kiều, sao
vậy?”
“A,
không sao, chỉ là vừa mới dậy đầu óc hơi không tỉnh táo.” Tiêu Liêu một bên trả
lời một bên mặc quần áo xuống giường.
“À,
thúy mễ để ăn hôm nay tôi đã xát ra rồi.” Cụ mở cửa sổ ra, ánh mặt trời tươi
sáng vẩy lên người Tiêu Liêu.
“Ừ,
vất vả cho anh rồi, Cụ.” Tiêu Liêu mỉm cười cảm tạ Cụ, lúc này ánh mặt trời lóe
lên người Tiêu Liêu, thoạt nhìn giống như cậu cũng sáng lên, nụ cười kia cũng
tươi tắn tựa như ánh mặt trời.
Hai
người đến phòng bếp làm việc, Tiêu Liêu một bên vo thúy mễ vừa nghĩ, thật kỳ
lạ, cái này ngoại trừ bề ngoài không giống như gạo kê vậy mà lại mọc ra từ trên
cây, còn giống như chuối kết thành một chuỗi dài, một năm từ cuối mùa xuân ra
quả đến bắt đầu vào mùa đông, trách không được nơi này đều lấy thứ này làm món
chính thứ hai.
Cơm
sáng như cũ là thúy mễ, chút thức ăn đơn giản cùng thịt nướng, điều duy nhất
làm Tiêu Liêu cảm thấy cơm có chút nuốt không trôi chính là đôi mắt tỏa sáng
nhìn chằm chằm cậu của Lan Loan kia, một bên lại dũng mãnh ăn cơm, làm cậu luôn
có ả ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).