Đôi môi Sở Thần An khẽ nhếch lên, cậu sửng sốt vài giây rồi vội vàng lắc đầu nhỏ giọng nói: "Không... Không có gì đâu."

Tuy rằng mùi hương thoang thoảng nhưng khứu giác của Sở Thần An mẫn cảm hơn người thường. Cậu bắt chính xác mùi máu tươi từ trên người Lam Húc.

Ánh đèn chiếu rọi lên ngũ quan tuấn tú của Lam Húc, dường như đôi mắt màu xanh biếc kia ẩn chứa vô số nguy hiểm mà cậu chưa biết, đang muốn nuốt chửng cậu.

Sở Thần An buông chén xuống, cảm giác bệnh của mình đã khỏi trong thoáng chốc. Tuy rằng cậu dễ bị lừa nhưng cũng phân rõ được tình huống.

Cậu đứng dậy và nói: "Tôi uống hết rồi, tôi đi lên trước." Dứt lời, cậu chạy lên lầu như chạy trốn.

Lam Húc chống cằm, nhìn bóng lưng Sở Thần An: "Không uống chút nữa sao?"

"Không uống." Sở Thần An không dám quay đầu lại, chỉ bước nhanh lên lầu.

Lam Húc cười nham hiểm, đáy mắt hơi vô tội, cúi đầu ngửi cổ áo mình.

"Sao lại sợ anh?"

......

Sở Thần An vội vàng rửa mặt xong thì nằm lên giường, hơi thở còn hơi dồn dập.

Cậu mở bảng điều khiển hệ thống, tùy tiện xem trang cá nhân của mình rồi tắt. Đầu óc cậu vô cùng hỗn loạn, vùi mặt vào gối.

Cậu vừa tiêu hóa lời nói hôm nay của Lam Hoài, vừa xua tan khuôn mặt tươi cười quyến rũ mà đầy nguy hiểm của Lam Húc.

Lam Hoài nói yêu cậu là định mệnh.

Định mệnh.

Đầu óc Sở Thần An rất loạn, đôi chân trắng nõn, mảnh khảnh đè lên chăn rồi lại đạp loạn vài cái. Cậu ngửi thấy hương thơm trong phòng lại rơi vào trầm tư không mục đích.

Sở Thần An không biết đó là hương hoa gì, nó không giống với hương hoa Lam Hoài đặt ở đầu giường cậu mỗi ngày.

Nhưng chỉ cần ngửi thấy nó, trái tim sẽ không tự chủ được mà bình tĩnh lại, cũng nhớ tới một đoạn hồi ức cũ kỹ.

Trước kia cậu cũng từng ngửi thấy mùi hương này, đặc biệt là sau khi Lam Hoài nhốt cậu

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play