Sở Thần An giật mình rồi rũ mắt xuống,
run giọng hỏi: "Vậy sao?"
Cậu cảm thấy máu toàn thân mình đều
chảy ngược, nụ cười của Lam Húc khiến cậu hoảng hốt.
"Ừm." Lam Húc đứng thẳng
người, anh nhìn đôi mắt hoa đào của cậu: "Đặc biệt là đôi mắt."
Đôi môi đỏ mọng của Sở Thần An nhếch
lên một nụ cười gượng, không nói gì nữa.
Ánh mắt Lam Húc u ám, cười nói:
"Chúng ta đi ăn sáng trước đi!"
"Được."
......
Sau khi ăn sáng.
Sở Thần An vừa đứng dậy đã bị Lam Húc
dịu dàng gọi lại.
"Thần An, dạy tôi vẽ tranh
đi."
Lam Húc lười biếng chống cằm, híp mắt
cười.
Ánh mắt Sở Thần An khựng lại, trong
lòng cậu có nghìn phần kháng cự nhưng lại chỉ có thể gật đầu:
"Được..."
Lam Húc đứng dậy, thân mật đẩy bả vai
cậu: "Vậy chúng ta lên lầu vẽ."
Họ ngồi trên sân thượng, tầm mắt có thể
thấy cánh đồng lúa mì vàng nhạt đang đắm mình trong ánh nắng ban mai rực rỡ.
Sở Thần An cầm cọ, ánh sáng chiếu lên người
cậu, phác họa xương cằm tinh xảo và xung quanh đôi mắt hoa đào lấp lánh của cậu
trở nên rực rỡ.
Lam Húc hơi giật mình, anh di chuyển
ghế dựa tới gần Sở Thần An, bàn tay rộng lớn nắm lấy mu bàn tay cậu.
Trong lúc anh nói chuyện, hơi nóng phả
xuống sau tai Sở Thần An: "Cậu chỉ tôi vẽ trước đi!"
Vành ta ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.