Ngày hôm sau, Sở Thần An thức sớm.
Cậu dựa vào chiếc gối êm ái nhìn xung
quanh căn phòng lớn và cổ điển này.
Hương thơm tràn ngập xung quanh, tấm
màn cửa sổ màu trắng lộ ra ánh sáng quái dị, sát vách tường đặt hai cái tủ gỗ
lim.
Nhà Lam Hoài cũng rất lớn nhưng phong
cách khác với nhà Lam Húc.
Lần trước cậu tới phó bản này thì nơi
này còn chưa có homestay, cậu đã ở tạm nhà của Lam Hoài.
Cậu nhớ tới lần đầu tiên cậu và Lam
Hoài gặp mặt. Lúc ấy cậu vừa bị đồng đội lãng quên, dựa vào cảm giác phương
hướng mới tìm được trại.
Người đầu tiên cậu gặp chính là Lam
Hoài.
Khi đó Lam Hoài đứng trong ánh sáng,
hắn cũng mặc trang phục màu tím lạnh lẽo, trang sức bạc trước cổ thỉnh thoảng
lóe ra ánh bạc.
Sắc mặt Lam Hoài lạnh lùng u ám, đôi
mắt chăm chú nhìn theo nhất cử nhất động của đống hành lý đi về phía hắn.
Lam Hoài rất cao, chờ Sở Thần An tới
gần thì phát hiện mình chỉ cao đến cổ Lam Hoài.
Khí thế của hắn quá mức lạnh lùng khiến
Sở Thần An không dám tiến lên bắt chuyện nhưng nơi này chỉ có Lam Hoài. Thế nên
Sở Thần An hạ quyết tâm, tiến lên vài bước.
Hai gò má của cậu hơi giật, nhỏ giọng
hỏi Lam Hoài: "Xin hỏi... Anh có biết ở đây có chỗ nào để ở lại
không?"
"Có." Lam Hoài nhìn chằm chằm
khuôn mặt tái nhợt của Sở Thần An. Cậu giống như một con nai nhỏ yếu ớt lạc
đường. Hắn lạnh nhạt nói: "Đi theo tôi."
Sau đó, Sở Thần An theo Lam Hoài vào
nhà hắn.
Lúc đầu, họ không làm phiền nhau, chung
sống hòa hợp.
Thân phận lúc ấy của Sở Thần An là
nhiếp ảnh gia tự do. Mỗi ngày cậu đều đứng trước ban công nhà cao tầng của Lam
Hoài chụp vài bức ảnh hoàng hôn.
Lam Hoài ngồi ở hành lang dài cách đó
không xa, đọc một quyển sách cổ được khắc bằng tre. Sở Thần An cảm nhận được
hắn cao thượng và thiêng liêng. Ánh sáng dịu dàng phác họa khuôn mặt như dao gọt
của hắn, giống như một bức tranh.
Sở Thần An không khỏi ngẩn người, cậu
cầm máy ảnh xoay người chụp Lam Hoài.
"Tách" một tiếng khiến Lam
Hoài nghiêng đầu, hắn buông sách xuống liếc về phía Sở Thần An.
Trên mặt Sở Thần An mang theo vài phần
lúng túng khi bị bắt gặp. Khuôn mặt cậu ửng đỏ, cười gượng: "Thật ngại
quá. Tôi… Tôi chỉ nghĩ rằng anh trông rất đẹp nên tôi mới chụp ảnh."
Sở Thần An đứng ở phía trước ánh sáng,
sau lưng cậu là ánh sáng vàng nhạt mông lung làm nổi bật làn da trắng sáng,
tăng thêm một chút vẻ đẹp mơ hồ.
Đôi mắt của cậu rất đẹp khiến Lam Hoài
nhìn thêm vài giây.
Trong mấy giây này, dường như thời gian
đứng yên.
Lam Hoài ôn hòa cười rộ lên, khác hẳn
với dáng vẻ lạnh lùng thiêng liêng vừa rồi.
"Không sao, cậu có thể chụp tùy
ý."
Sở Thần An nhìn đến hơi sững sờ. Cậu
tới đây ở nhờ mấy ngày nhưng đây là lần đầu tiên cậu thấy Lam Hoài cười.
Trong lúc hoảng hốt, cậu cảm thấy Lam
Hoài cười rộ lên, giống như biến thành người hoàn toàn khác.
Hoặc không phải là cùng một người.
......
Sở Thần An cũng không có để loại ảo
giác kỳ quái này ở trong lòng.
Sau đó, cậu và Lam Hoài không còn xa
cách như lúc đầu nữa.
Mỗi ngày Lam Hoài đều tới tìm cậu, còn
mang cho cậu một bó hoa đỏ thẫm.
Những bó hoa đó rất đẹp và thơm.
Mỗi lần Sở Thần An ngửi thấy mùi hoa thì
rất dễ ngủ, hơn nữa còn là một đêm không nằm mơ.
Một ngày nọ, cậu vô tình hắt nước lên
bó hoa.
Hương thơm hỗ trợ giấc ngủ rõ ràng là
yếu hơn nhưng điều đó không ảnh hưởng đến giấc ngủ của cậu.
Cậu nhắm mắt lại, rất nhanh đã mơ màng
thiếp đi.
Xung quanh phòng rất yên tĩnh, khóa cửa
mở ra vang lên một tiếng nhỏ khiến Sở Thần An thức giấc.
Cậu nheo mắt, hơi tủi thân cau mày,
định ngủ tiếp thì đột nhiên lại nghe thấy tiếng bước chân từ cửa, kèm theo là
tiếng chuông bạc thanh thúy.
Sở Thần An nửa tỉnh nửa mê, nằm im
không dám nhúc nhích.
Có người đi đến mép giường của Sở Thần
An, ngón tay thon dài mạnh mẽ vuốt ve hai má và môi của cậu.
"Bạn đời của các vu cổ sư tiền
nhiệm đều là định mệnh, tôi cũng không ngoại lệ." Là giọng nói lãnh đạm
của Lam Hoài.
"Tôi có thể xác định người kia là
ai."
Giống như là hắn đang lẩm bẩm, dùng mu
bàn tay cọ nhẹ vào mặt Sở Thần An.
Cơn buồn ngủ của Sở Thần An giảm hơn
phân nửa, cậu đã tỉnh táo không ít, cố gắng nhắm chặt mắt lại.
Đột nhiên Lam Hoài lại dịu dàng cười
khẽ: "Trông em ấy rất hấp dẫn, tôi cũng rất thích."
"Vậy phải coi trọng nha, nghìn vạn
lần đừng để tên nhóc này chạy mất."
Lam Hoài lãnh đạm thần thánh, giờ phút
này đang cúi người liếm hôn vành tai Sở Thần An.
Hồi lâu sau lại chưa thỏa mãn hôn lên
má Sở Thần An.
Hắn lạnh nhạt nói: "Đương nhiên
tôi biết."
Trong lòng Sở Thần An sợ hãi. Chờ Lam
Hoài đi hồi lâu cậu mới chậm rãi mở mắt ra, thở hổn hển.
Cậu quá mức kinh ngạc, sắc mặt ửng
hồng, vội vàng giơ tay cọ vành tai vừa bị liếm thật lâu.
Vu cổ sư thần thánh ngày thường, thật
ra… Là một tên biến thái!
......
Sở Thầ ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.