"A." Sở Thần An nhắm chặt hai
mắt, ý thức của cậu trở nên mơ hồ.
Lam Húc hôn cậu, đòi hỏi nước bọt trong
miệng cậu. Đầu lưỡi tỉ mỉ đảo qua hàm răng của cậu, phát ra tiếng chậc chậc.
Hai gò má Sở Thần An ửng hồng, cậu
không còn sức để đẩy người trước mặt ra.
Cậu bị hôn rất lâu, từ cánh môi cho đến
cổ.
Cậu cảm giác xung quanh lạnh như băng
dần dần nóng lên, hương thơm trên người Lam Húc giống như dây thừng bắt lấy
trái tim cậu.
Lam Húc buông cậu ra: "An An, anh
giải độc cho em."
Giọng nói Lam Húc vừa dứt, Sở Thần An
lại cảm giác trong miệng tỏa ra mùi thuốc thoang thoảng.
Đó là Lam Húc dùng miệng đút cho cậu.
Sở Thần An bị hôn hồi lâu, cậu đã hoàn
toàn mất nhận thức về không gian và thời gian.
Lam Húc thân mật ôm lấy cậu: "An
An, em là của anh trai, đương nhiên cũng là của anh. Lần đầu tiên anh nhìn thấy
ảnh của em thì anh đã thích em."
"Anh trai và em cử hành hôn lễ rồi
nhỉ?"
Ngón tay Lam Húc cọ cọ hai má cậu, hừ
lạnh một tiếng: "Nhưng chúng ta còn chưa cử hành hôn lễ."
"Tất cả đều tại em, An An."
Lam Húc hôn lên mặt cậu: "Sao lại về trễ như vậy? Anh đã chờ em rất lâu…
Vợ của anh."
Sở Thần An mê man, giãy giụa theo bản
năng.
Lam Húc ôm chặt cậu, dịu dàng nói:
"Ngoan, để anh hôn thêm một lát nữa."
......
Lúc Sở Thần An tỉnh lại thì phát hiện
mình đang nằm sấp trên lưng Lam Húc, một tay nắm chặt sợi châu trên trang sức
bạc của anh.
Cậu ngơ ngác nhìn xung quanh. Họ đã rời
khỏi rừng rậm và đang đi đến một đồng cỏ rộng lớn: "Tôi bị sao vậy, đây
là… Đây là đâu?"
Lam Húc nói: "Thần An, vừa rồi cậu
trúng độc. Tôi đã dùng thảo dược giải độc cho cậu. Nơi này là đường đến bí
cảnh, chúng ta sắp tới rồi."
Sở Thần An "ồ" một tiếng,
khiếp sợ buông sợi châu trong tay ra.
Cậu nhớ lại giấc mơ mơ hồ vừa rồi thì
hai má chợt đỏ lên.
Tại sao lại mơ thấy giấc mơ đó?
Hẳn là hoa độc kia cũng có tác dụng gây
ảo giác nhỉ?
Cậu rũ mắt, đột nhiên nghĩ đến gì đó:
"Hà Tuyết Sinh đâu?"
"Độc của cậu ta tương đối nghiêm
trọng." Lam Húc nói: "Tôi bảo cậu ta ở trong rừng nghỉ ngơi trước,
lát nữa tìm được người rồi lại đến tìm cậu ta."
Lam Húc cảm nhận được Sở Thần An cẩn
thận đặt tay lên lưng mình, anh mới thoải mái nói: "Tôi thả Mê Phệ Hương
rồi, sẽ không có dã thú đến. Yên tâm!"
Sở Thần An nhẹ nhàng "ừ" một
tiếng.
Cậu bị Lam Húc cõng một đoạn đường mới
nói: "Nếu không anh thả tôi xuống để tôi tự đi?"
"Sắp tới rồi, không sao." Lam
Húc phì cười, chậm rãi đi tới.
Sở Thần An cảm giác đồng cỏ này mênh
công vô tận, Lam Húc cõng cậu đi thật lâu mà vẫn không thấy điểm cuối.
Một lúc lâu sau, họ đi qua đồng cỏ, đi
tới chân núi Vu Lan.
Nhìn cận cảnh núi Vu Lan cậu mới phát
hiện núi Vu Lan cao hơn cậu tưởng tượng nhiều.
Lam Húc đưa cậu vòng qua rất nhiều
đường núi, Sở Thần An mới đến được nơi gọi là bí cảnh.
Bí cảnh giống như chốn bồng lai tiên
cảnh, hoa cỏ tươi tốt kỳ lạ, xung quanh đều là đại thụ cao chót vót.
Những con bướm sặc sỡ nhảy múa giữa
những bông hoa, không khí trong lành tươi mát, không ít đại thụ khô héo hình
thành hốc cây tự nhiên.
Sở Thần An kinh ngạc trước vẻ đẹp hùng
vĩ này.
"Thích nơi này sao?" Lam Húc
cúi đầu nhìn cậu.
Sở Thần An nhìn đến mê mẩn, cậu trả lời
theo bản năng: "Ừm."
Lam Húc nói: "Nếu thích, sau này
tôi có thể đưa cậu đến đây chơi mỗi ngày." Anh sẽ tặng nó cho em.
Sở T ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.