Chân trời dần sáng, bên ngoài nhà trúc
truyền đến tiếng chim hót.
Trong phòng có mùi hương thoang thoảng
làm mê hoặc lòng người.
Sở Thần An thức giấc trong hỗn độn. Cậu
chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức kiệt sức, đặc biệt là sau gáy.
Cậu lại mơ thấy Lam Hoài, căn bản là
bùa hộ mệnh kia vô dụng.
Cậu ngồi dậy, xoa xoa gáy rồi nhấp xem
bảng điều khiển hệ thống.
Thanh nhiệm vụ của phó bản bốn vẫn còn
màu xám, chứng tỏ cậu còn chưa biết nhiệm vụ bổ sung.
"Thần An, cậu thức chưa?" Hà
Tuyết Sinh gõ cửa.
"Thức rồi." Sở Thần An đứng
dậy đi mở cửa.
Cửa mở ra. Hà Tuyết Sinh buộc bím tóc
nhỏ, đôi mắt buồn ngủ mơ màng: "Cậu có kem đánh răng không? Tôi quên mang
theo rồi. Cậu có thể cho tôi mượn dùng không?"
"Được, đợi tôi lấy cho cậu."
Sở Thần An xoay người cầm một chai kem đánh răng mới cho cậu ấy.
Trong vali của cậu có năm chai kem đánh
răng, hương vị trái cây khác nhau. Hệ thống 001 vẫn rất cẩn thận trong lĩnh vực
này.
Hà Tuyết Sinh nhận lấy kem đánh răng
nói một tiếng cảm ơn, cậu ấy hơi lo lắng: "Cậu nói xem, bây giờ nhóm lão
Lương còn chưa trở về, gửi tin nhắn họ cũng không trả lời. Không phải là xảy ra
chuyện gì chứ?"
Sở Thần An nhìn núi Vu Lan rậm rạp,
nói: "Có thể là trên núi không có tín hiệu?"
"Nghĩ đến cũng đúng." Hà
Tuyết Sinh gãi gãi mặt, híp mắt suy nghĩ: "Núi Vu Lan cao như vậy, còn có
nhiều rừng như vậy, hẳn là không sao."
Sở Thần An gật đầu, cậu lại nhìn đỉnh
núi Vu Lan. Núi Vu Lan cao vút chạm mây, mây mù mờ ảo lượn quanh đỉnh núi, thần
bí mà tráng lệ.
"Được, vậy tôi về trước." Hà
Tuyết Sinh cầm kem đánh răng, trên vai còn khoác khăn mặt: "Lát nữa ăn
sáng tôi gọi cậu."
"Được."
Khi cậu ấy xoay người, Sở Thần An
thoáng nhìn thấy vết thương sưng đỏ trên cổ cậu ấy đã chuyển sang tím tái.
Trông có vẻ càng ngày càng nghiêm trọng.
Cậu sửng sốt vài giây mới xoay người đi
đánh răng.
......
Họ lên lầu một ăn sáng. Khách ở
homestay chỉ có mấy người họ, chỗ ăn vô cùng vắng vẻ.
Chủ homestay bưng cho họ chén mì, trên
mặt còn có không ít thịt dê. Sau đó còn bưng thêm hai đĩa bánh gạo vàng, hai
chén cháo và điểm tâm.
Trông có vẻ phong phú.
"Những món điểm tâm này đều là
chuẩn bị miễn phí cho quý khách. Quý khách, có nhu cầu gì cứ nói với tôi."
Chủ homestay mặc một bộ trang phục dị tộc màu vàng cũ, khuôn mặt già nua nở nụ
cười.
Đột nhiên sau một đêm chủ homestay lại
trở nên nhiệt tình hào phóng như vậy khiến Sở Thần An và Hà Tuyết Sinh hơi mất
tự nhiên, cùng nhau nói một tiếng cảm ơn.
"Ai ôi, khách sáo quá rồi. Mấy năm
rồi trại chúng tôi chưa có khách mới, có mọi người đến đây là vinh hạnh của
chúng tôi." Chủ homestay cười tha thiết với Sở Thần An.
Sở Thần An bị nhìn đến mức da đầu tê
dại, cậu cười gượng.
Trên thực tế, trong trại này có mấy
nghìn người, ánh mặt của họ đều lạnh lùng và còn mang theo chút thù hận.
Chủ homestay lại nói khách sáo với họ
vài câu rồi mới nói: "Được, vậy các cậu từ từ ăn. Tôi đi bận trước."
Hai người họ gật đầu.
Sở Thần An vừa ăn một miếng mì vừa nhìn
cổ Hà Tuyết Sinh. Sau khi nhai xong mì trong trong miệng mới hỏi: "Vết
thương trên cổ cậu còn đau không?"
"Ừm, tốt hơn nhiều rồi." Hà
Tuyết Sinh ăn một ngụm to, nuốt hết rồi mới nói: "Chỉ là trông vô cùng xấu
xí nhưng thật ra không có cảm giác gì. Buổi sáng khi tôi nhìn vào gương cũng
nghĩ mình bị cắn."
Sở Thần An nghe vậy thì nhìn kỹ hơn,
thật đúng là giống như dấu răng. Vết thương trở nên tím tái, nơi hơi sâu đã
chuyển sang màu đen.
Trong trại sẽ không thật sự có thứ gì
hút máu người chứ?...
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.