"Không cần đâu bác sĩ." Sở Thần An nhìn ánh đèn chói mắt, nhỏ giọng nói: "Đột nhiên tôi cảm thấy không đau nữa… Có vẻ như đã tốt hơn nhiều rồi, không cần điều trị."

Ngón tay Bùi Diễn nâng vạt áo Sở Thần An lên, đặt ống nghe ở bụng cậu, nói: "Hay là kiểm tra một chút đi, phòng ngừa tai họa ngầm."

Hốc mắt Sở Thần An ẩm ướt, cậu hoảng hốt như con nai con, đôi mắt nhìn vào đôi mắt âm u của Bùi Diễn.

Hắn cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Sở Thần An, đặt vào vòng bó tay bên cạnh bàn trị liệu. Có một vòng đệm xung quanh vòng bó tay nhưng khi đeo vào rồi thì không thể tháo ra được.

Sở Thần An bối rối thử giãy giụa nhưng cổ tay mảnh khảnh trắng nõn bị bó chặt không thể nhúc nhích.

Cậu giương mắt nhìn Bùi Diễn thì thấy Bùi Diễn chậm rãi kéo vạt áo của cậu lên trên. Ngón tay lơ đãng chạm vào cậu.

"Đừng sợ!" Âm thanh trầm thấp của Bùi Diễn giống như đang trấn an cậu đừng giãy dụa: "Chỉ là kiểm tra tổng quát một lần, sẽ rất nhanh."

Sở Thần An nắm chặt đệm bên cạnh vòng tay, cậu nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Bùi Diễn thì lại lạnh run lên.

Động tác của Bùi Diễn rất chậm. Cậu cảm nhận được ống nghe đang di chuyển trên bụng mình, xúc cảm lạnh lẽo khiến cậu nín thở.

Bầu không khí dần dần trở nên yên tĩnh mà áp lực, Sở Thần An chỉ dám dùng khóe mắt liếc nhìn bàn khám bệnh.

Bùi Diễn không thích nói chuyện, cuộc sống của hắn nghiêm khắc, có vẻ ngoài hoàn mỹ và gia thế. Bất cứ điều gì hắn làm đều có trật tự, sắp xếp.

Ngoại trừ chuyện thích Sở Thần An, hắn hoang tưởng đến mức phát bệnh.

Buổi tối hắn sẽ nói rất nhiều, đặc biệt là lúc ôm Sở thần An. Giọng nói của hắn luôn kề bên tai Sở Thần An, vừa khàn khàn khàn lại vừa lạnh lẽo đến mức khiến người ta run rẩy.

Hắn thích hôn vành mắt đỏ hoe của Sở Thần An rồi lại nhiệt tình hôn đôi môi đỏ của cậu. Hắn say mê từng tiếng khóc ngọt ngào đáng thương của Sở Thần An.

Từ lâu Sở Thần An đã rất khâm phục con người ưu tú, hoàn mỹ của Bùi Diễn nhưng đồng thời cậu cũng sợ Bùi Diễn.

Cậu sợ những đêm tối hắn ôm chặt cậu trong lòng, cố chấp đem cậu làm của riêng Bùi Diễn.

"Mấy ngày nay cuộc sống học sinh mới trôi qua như thế nào?" Bùi Diễn lại kiểm tra bụng cậu một lần nữa rồi không trêu chọc cậu nữa, kéo áo cậu trở về: "Đã quen chưa?"

Lời nói của Bùi Diễn khiến Sở Thần An hoàn hồn.

"Hả?" Cánh môi Sở Thần An run rẩy, chậm rãi tiếp nhận vấn đề của Bùi Diễn, trả lời: "Cũng… Cũng tạm."

"Vậy là tốt rồi." Bùi Diễn nhìn hốc mắt ướt sũng của cậu: "Tôi còn tưởng rằng cậu sẽ không quen."

Sau tất cả, đã lâu rồi cậu chưa rời khỏi nhà.

Giọng nói Sở Thần An mềm mại: "Sẽ không, tôi đã quen rồi."

Bùi Diễn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu, đột nhiên rất

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play