Tần Quyết đi ngang qua sàn nhảy ồn ào,
có không ít vệ sĩ vây quanh hắn. Sở Thần An trốn trong đám đông, khóe mắt thấy
hắn đã đi vào sảnh tiệc bên trong.
Sảnh tiệc bên trong có hai tầng, tầng
hai có cấu trúc che giấu rất tinh vi với nhiều phòng bí mật.
Mà tầng một chính là lò mổ để họ hoan
lạc đêm nay.
Trong hồ bơi khổng lồ có không ít nam
thanh nữ tú nóng bỏng đang chơi đùa, những người đàn ông trên bờ đều nhìn họ
giống như đang so sánh kích thước của vật nuôi...
Đáy hồ bơi được kết nối với hệ thống
thoát nước của con tàu khổng lồ. Sau khi họ ăn một bữa no say thì chỉ cần mở
lối thoát nước, toàn bộ thịt và xương vụn đều hòa vào đại dương sâu thẳm. Trở
thành chất dinh dưỡng của cá và trở thành một phần của nước thải.
Đây là vùng biển nhiễu sóng thông tin,
dân cư thưa thớt, không ai quan tâm đến sự sống chết của những người này.
Và những người trong danh sách bị giết
không hề hay biết tương lai của mình.
Các lãnh đạo trong vòng tròn cũng rất
thận trọng. Họ đặc biệt chọn địa điểm bữa tiệc ở đây, và trước khi bắt đầu cũng
đã cho các du khách khác trên tàu khổng lồ uống thuốc ngủ. Thuốc rất mạnh, có
thể đến sáng mai mới tỉnh lại.
Trận tàn sát đẫm máu này sẽ tiến hành
một cách thầm lặng trong lúc họ ngủ.
Sở Thần An nghĩ vậy thì siết chặt tay.
Bên cạnh có một người đàn ông trung niên say khướt vỗ bả vai cậu: "Này,
sao cô đơn vậy? Chơi cùng nhau đi!"
Sở Thần An đẩy hắn ta ra: "Không
cần."
Người đàn ông trung niên đến gần hơn
một chút rồi chậc một tiếng: "Mẹ kiếp, sao lại xấu như vậy!"
Dứt lời, hắn ta say khướt đi bắt chuyện
với một cậu trai khác. Sở Thần An thở phào nhẹ nhõm, chen qua đám người lẻn vào
sảnh trong tiếp tục quay.
Cậu bước vào sảnh trong, ở đó có không
ít ghế dài, trên bàn ăn hình tròn khổng lồ có thắp nến, phía trên là các loại
thịt sống bị cắt nhỏ, nội tạng và chân tay...
Mùi máu tươi nồng nặc khiến Sở Thần An
ớn lạnh.
Đã 2-3 giờ sáng rồi.
Cậu vội vàng vòng qua sảnh trong, trốn
vào một căn phòng nhỏ bên ngoài của câu lạc bộ.
"Đừng giết anh!... Xin em đừng
giết anh, em tha cho anh đi! Anh thật sự không cố ý giết em..."
"Đừng giết anh! Đừng giết anh!!!
ah, ah."
"A a a a a a a!"
"Anh sai rồi, anh thật sự sai rồi.
Á!"
"A a a a!"
Trong phòng truyền đến tiếng gào thét
đau đớn và tiếng khóc của đàn ông giống như heo bị cắt tiết. Thảm thiết lại
chói tai.
Dần dần, tiếng gào thét đau đớn dần nhỏ
lại, sau đó là tiếng nhai kỳ dị, âm thanh 'nhồm nhoàm' truyền ra.
Sở Thần An có thể tưởng tượng được cảnh
tượng máu văng khắp nơi, cơ thể trực tiếp bị chém đứt thảm thiết.
Bữa tiệc chỉ mới bắt đầu, nơi này đã
biến thành lò mổ.
Cậu cảm thấy mình đang ở sâu trong địa
ngục, không khí áp lực đến đáng sợ khiếp cho cậu không kiềm chế được cơn buồn
nôn.
Cậu do dự một chút rồi chọn cách vượt
qua, đứng dậy đi qua hành lang dài. Trong lúc cậu vội vàng xoay người, cửa của
một căn phòng ở hành lang đang đóng chặt chợt mở ra.
Sở Thần An xoay người nhìn qua...
Máu tươi văng trên sàn, tiếp đó là một
thi thể máu thịt lẫn lộn đang mưng mủ. Chất lỏng màu nâu đỏ ghê tởm nhớp nháp
dính đầy thi thể, một tròng mắt lăn tới trước mặt Sở Thần An. Còn có vài giọt
máu văng lên mặt cậu.
Người chết trên mặt đất...
Là Chu Cường Sơn!
Ngay sau đó, một thây ma thịt vụn đẫm
máu cũng bò ra. Thịt toàn thân nát vụn đến nỗi không còn nhìn rõ, gào thét nức
nở đến đáng sợ. Trên mặt màu xanh tím còn có dây câu khâu dày đặc…
Sở Thần An cả kinh, không chút suy nghĩ
liền lui ra sau một bước rồi mạnh mẽ xoay người chạy về đại sảnh chung.
Cậu vừa mở cửa đại sảnh đã thấy bên
trong biến thành một không gian đỏ như máu từ lâu.
Không ít nam thanh nữ tú ăn mặc hở hang
vừa la hét sợ hãi vừa chạy trốn. Nước trong hồ bơi bị máu tươi nhuộm đỏ, giống
như một biển máu tội lỗi.
"A a a a a a a!"
"Có quỷ! Trong đó có một con
quỷ!"
"A a a a!"
Trong hồ bơi khổng lồ có rất nhiều bàn
tay kỳ dị trèo lên, không ngừng kéo đám đồ tể trên bờ xuống hồ.
Những thứ đó giống quỷ, nhưng cũng
không giống quỷ.
Cơ thể họ bị nghiền nát đến biến dạng,
là thịt thối và xương vụn ghép lung tung lại với nhau, nội tạng dính vào gân,
chỉ có khuôn mặt là hoàn chỉnh. Khuôn mặt họ xanh tím, đầy vết thương mưng mủ,
dây câu xuyên qua khuôn mặt khâu miệng họ nhưng vẫn có thể phát ra tiếng gào
thét ai thê lương. Vẫn có thể gặm nhấm xương thịt, vẫn có thể dùng cơ thể bén
nhọn ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.