Tư Vi đứng, Hạ Ức Thành ngồi, hai người cách nhau một chiếc
bàn gỗ lê, ánh mắt họ giao nhau giằng co.
Hạ Ức Thành chậm rãi nheo mắt lại, y nói như đang đùa:
“Ngươi có từng nghĩ liệu không ai tin chúng ta là vì chúng ta thường xuyên nói
dối, hay là vì cho dù chúng ta nói thế nào thì cũng không ai tin, nên chúng ta
mới cứ nói dối hết lần này đến lần khác hả?”
Y chậm rãi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Tư Vi, từ tốn
nói: “Ngươi từ bé lớn lên ở Tinh Khanh cung, đi tuần tra cũng chỉ trải nghiệm
được một phần nhỏ cuộc sống của người dân, ngươi không biết thế giới này phức
tạp như thế nào. Tư Vi, thực ra ngươi kiêu ngạo, ngây thơ lại nhạy cảm, ngươi
dựa vào cái gì mà nghĩ ngươi có thể khiến ta thay đổi hả? Một chúc phù có thể
đấu lại được cuộc sống hơn hai mươi mấy năm sao?”
“Nhưng nếu không có chúc phù thì ngươi cũng không sống được,
ta đã cho ngươi chúc phù thì ta có trách nhiệm thay đổi khiến ngươi tốt hơn.”
Tư Vi cắn môi, khuôn mặt trắng như tuyết của nàng ấy ửng hồng lên vì tức giận.
“Ha ha ha, ngươi muốn lấy lại chúc phù thì cứ lấy đi, chỉ
dựa vào nó thì ngươi có khả năng làm người khác thay đổi sao? Ngươi còn chẳng
thể thay đổi bản thân, Tức Hi từng nói với ta ngươi hy vọng nàng ấy chết đi,
nhưng vừa rồi ngươi lại mắng ta. Ngươi luôn khách khí, giữ đúng mực với người
ngoài, nhưng lại chanh chua, nói năng không suy nghĩ với người thân thiết.
Nhiều năm như vậy ngươi vẫn không hề thay đổi.”
Hạ Ức Thành đi tới gần Tư Vi, y nhìn vào đôi mắt lấp lánh
ngang ngược của nàng ấy, mỉm cười nói: “Ngươi biết lời nói cũng có thể làm tổn
thương đối phương mà. Cho dù người ta hiểu rõ tính tình của ngươi, biết ngươi
đang nói trong lúc tức giận nhưng điều đó vẫn làm tổn thương họ, đối phương có
thể lựa chọn không tha thứ cho ngươi.”
Mắt Tư Vi run rẩy, nàng ấy thoáng mờ mịt, nhưng nàng ấy
không lảng tránh ánh mắt của y.
“Cho dù không tha thứ… Ta cũng…”
“Đừng cậy mạnh, Tư Vi. Hôm nay là một ngày đặc biệt nên lần
này ta sẽ bỏ qua, nhưng nếu ngươi còn nói ta bẩn một lần nữa thì ngươi sẽ đánh
mất ta đấy.”
Tư Vi vẫn muốn nói gì đó nhưng Hạ Ức Thành đã đặt ngón trỏ
trên miệng nàng ấy, mỉm cười nói: “Đừng tưởng ta không biết, nếu ngươi đánh mất
ta rồi thì ngươi sẽ không còn một người bằng hữu nào nữa đâu.”
Tư Vi nhìn ánh mắt cười dịu dàng của Hạ Ức Thành, lần đầu
tiên nàng ấy thấy một người mỉm cười nói chuyện lại có thể tàn nhẫn đến như
vậy.
Tư Vi đi trong vô thức trên đường phố thành Phụng Tiên,
những lời nói châm chọc của Hạ Ức Thành cứ quanh quẩn trong đầu nàng ấy, nó còn
khó chịu hơn sự phản phệ của chúc phù gấp nhiều lần. Lúc đó nàng ấy muốn phản
bác, muốn lớn tiếng nói mọi chuyện không phải như thế. Nhưng nàng ấy thực sự
không thể phản bác, một chữ cũng không thể.
Nàng ấy không có bằng hữu, trong vô thức nàng ấy đã coi Hạ
Ức Thành là bằng hữu, nhưng nàng ấy lại cảm thấy mình không nên làm bằng hữu
với loại người như thế. Cho nên nàng ấy mong y có thể nhanh chóng thay đổi theo
ý nghĩ của nàng ấy.
Tư Vi tranh đấu với Tức Hi nhiều năm, mọi thứ đều muốn làm
tốt hơn nàng, nàng ấy cũng đã từng nói không ít lời khó nghe. Lần đầu tiên thi
đỗ, khi được dự lễ Phong Tinh năm đó, nàng ấy đứng thứ ba, còn Tức Hi xếp thứ
bốn mươi mấy. Nàng ấy cứ tưởng bản thân đã chiến thắng, nhưng Tinh Mệnh thư lại
lựa chọn Tức Hi chứ không phải n ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.