Bộ phim kết thúc, bầu không khí trở
nên yên lặng. Trần Trì Ngự muốn đi bật đèn nhưng bị Thẩm Kinh Từ vội vàng ngăn
lại.
"Đừng bật đèn!"
Trần Trì Ngự quay đầu lại:
"Hả?”
Ánh mắt Thẩm Kinh Từ né tránh không
chịu nói, Trần Trì Ngự dừng một chút, giọng điệu nghiêm túc giải thích:
"Không bật đèn không lau sạch được.”
Thẩm Kinh Từ biết vậy, nhưng vẫn
không muốn bật đèn. Cô không nhịn được tức giận quát anh: "Anh đừng nói
nữa.”
Mặt cô vẫn còn nóng, muốn sờ mặt
mình nhưng lại cứng đờ, rồi tay dừng lại giữa không trung.
Trần Trì Ngự đưa đầu lưỡi áp vào vòm
miệng, nhìn đôi mắt đỏ hoe và xương quai xanh của cô gái nhỏ. Một niềm vui
sướng khôn tả không kìm nén được, vừa nhìn đã biết trên người cô đã nhiễm hơi
thở của anh.
Có thể theo ý em ấy.
Anh vội vàng gật đầu rồi ngồi lại
bên cạnh Thẩm Kinh Từ.
Giấy rút nhăn nhúm rơi đầy đất, chỗ
nào cũng có.
Trần Trì Ngự chậc lưỡi, nghịch ngợm
ngón tay mềm mại gầy gò trắng nõn như không có xương của cô, trên khuôn mặt lộ
ra một tia thương tiếc: "Đỏ mặt rồi.”
Thẩm Kinh Từ da mặt mỏng, quay mặt
sang một bên, không chịu nhìn Trần Trì Ngự nữa. Cô không để cho anh nói bất cứ
điều gì, Trần Trì Ngự liền gật đầu ừm ừm ngoan ngoãn làm theo, nụ cười cũng
không thu lại.
Cảm giác kỳ lạ vẫn còn, ngược lại
anh lau rất nghiêm túc. Thẩm Kinh Từ không biết tại sao lại tức giận.
Bàn tay đột nhiên rời khỏi Trần Trì
Ngự, lòng bàn tay cọ vào người đàn ông, dùng sức trách anh, nói anh là đồ khốn
là kẻ lừa đảo: "Không lau sạch được!"
Mùi vị xung quanh cũng rất lạ, rất
nhạt, nhưng không dễ bỏ qua.
Biểu hiện của Trần Trì Ngự là sau
khi thỏa mãn, tâm trạng vui vẻ cực kỳ dễ nói chuyện, cũng càng lưu manh hơn,
hay cười rồi dỗ người ta vào lòng.
Nhìn vẻ mặt không được tự nhiên của
Thẩm Kinh Từ, hiếm khi trong lòng cô nhớ lại.
Không quá đáng, anh cũng không làm
gì.
Chỉ là cô bé yếu ớt một chút, chạm
vào là đỏ mặt.
“Rửa cho Niên Niên." Anh xoa
ngón tay Thẩm Kinh Từ: “Không mệt đâu.”
Cái gì chứ, anh nói không mệt thì
không mệt sao, thời gian dài như vậy, tay cô đau mỏi chết đi được. Trong lòng
Thẩm Kinh Từ thầm nghĩ.
Khi Thẩm Kinh Từ nhận ra mình đang
nghĩ cái gì, lòng bàn tay lại bắt đầu nóng lên. Ngực căng thẳng dữ dội, nhắm
mắt lại để ổn định nhịp tim, tầm mắt lại vô tình lướt qua góc áo hoodies.
Một đốm trắng hiện rõ trên vải mềm
màu trắng nhạt.
Bỗng nhiên cô hít vào một hơi, sau
khi nhận ra đó là cái gì liền kinh ngạc quay đầu trợn mắt trừng Trần Trì Ngự,
lông mi run rẩy: "Anh..."
Trần Trì Ngự không rõ đã xảy ra
chuyện gì, nhìn theo động tác túm góc áo của cô, án ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.