Thẩm Kinh Từ ngây người chớp mắt một cái rồi
bối rối phản ứng lại.
Người đàn ông lạnh lùng cao ngạo, mày rậm sống
mũi cao thẳng, con ngươi đen láy, lông mi thật dày, trên bờ môi đỏ mọng còn
đọng một vệt nước mờ nhạt. Đó là dư âm sau khi hôn.
Trần Trì Ngự xoay đầu cô lại, cúi người áp sát
vào cô. Nụ cười lười biếng và tuỳ tiện, anh không nghiêm túc “ừm” một tiếng rồi
hỏi cô phải làm sao.
Đột nhiên cơ thể Thẩm Kinh Từ cứng đờ, trên
chiếc ghế sô pha chật chội, cô vẫn ngồi trong vòng tay của người đàn ông, mùi
thuốc lá bạc hà nồng nặc, hương hormone và rượu quyện vào nhau trong không khí.
Nói chưa dứt lời, vừa nói mới phát hiện ở thân dưới như có thứ gì đó cộm lên.
Một mảng nóng bỏng đỏ bừng lan từ sau tai đến
cổ, rồi đến cổ áo, đôi mắt Thẩm Kinh Từ mở to không dám tin, lông mi khẽ rung
như cánh bướm sắp bay, đôi môi khô khốc mở ra rồi khép lại, toàn thân đỏ bừng.
"Anh …Anh..."
Thẩm Kinh Từ muốn chạy nhưng không dám, ánh
mắt anh quá nguy hiểm, thiêu đốt dục vọng trong cô, cô gái nhỏ vì kinh nghiệm
non nớt mà rơi nước mắt nhìn anh cầu cứu.
Ý định trêu chọc và bắt nạt ngày càng trở nên
khó cưỡng lại, Trần Trì Ngự nhìn chằm chằm vào cô, dùng hành động ngăn chặn lời
nói của cô.
Hàm răng vừa cắn vừa nghiến, nhiệt độ không
khí không ngừng tăng lên.
Tay anh chạm vào mạch đập ở cổ cô, Thẩm Kinh Từ
theo bản năng cuộn người lại, nhưng mạch đập dữ dội và nhịp tim không thể che
giấu được, cơ thể cô cũng phối hợp theo theo động tác co giãn của anh.
Cô bối rối, không ngừng lẩm bẩm tên anh, hết
lòng dựa vào anh.
Trần Trì Ngự bị hành hạ dã man, cô gái nhỏ
trong vòng tay anh mềm nhũn, hôn không đủ lại không muốn bắt nạt.
Rõ ràng vẫn chưa có gì, anh ngẩng đầu lên thở
hổn hển, đường gân xanh bị kiềm chế nổi lên, yết hầu trượt lên trượt xuống.
Thẩm Kinh Từ cũng vậy, hai tay cô vò nát đũng
quần của Trần Trì Ngự, cô run rẩy ngước mắt lên nhìn anh, người đàn ông cau
mày, quai hàm căng cứng đến mức không chịu nổi, như dã thú chưa thoát khỏi lồng
giam dục vọng thì bị dây thừng
trói chặt
Ánh mắt khẽ động đậy, hai tay Thẩm Kinh Từ
trượt xuống ghế sô pha, cô không còn sức chống đỡ, mở miệng tìm lại giọng nói
của chính mình, nhưng giọng nói cô thốt ra lại vô tình dịu dàng hơn bình thường
gấp nhiều lần.
Cô né tránh ánh mắt, nhanh chóng đổi chủ đề,
cố gắng làm dịu bầu không khí: "...Anh muốn đi vệ sinh không?"
Hơi thở nặng nề của Trần Trì Ngự đột nhiên
ngừng lại, sau hai giây, anh cúi đầu nheo mắt, đôi mắt đen mờ mịt còn hơi kinh
ngạc.
Thẩm Kinh Từ đột nhiên nhận ra mình vừa nói
gì, nhưng sự dò xét của Trần Trì Ngự khiến cô càng khó chịu hơn, cô thực sự
không nhịn được nữa rồi, đáng thương t ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.