Hàng Canh Viễn cảm thấy mình không sai,
bây giờ mọi người là đối thủ, Tiêu Tồn Ngọc không thể đứng về phe Chu Cảnh Mậu
được!
“Quản tốt chính ngươi là được rồi. Bất
kể ta bán mấy con, ta đều bảo đảm ta và Trang Cửu Lang tất thắng. Như thế vẫn
chưa đủ sao? Tại sao trong tình huống ta chắc thắng còn không cho ta kiếm chút
bạc? Ngươi là lão đại hay ta là lão đại?” Tiêu Tồn Ngọc cũng không chịu nói lý.
Lão đại không cần nói lý lẽ.
Tiểu tử Hàng Canh Viễn này không một
lòng với nàng, cho tới bây giờ nàng không hề trông cậy vào người này giành vinh
dự cho nàng.
Nàng chính là lòng dạ hẹp hòi cố ý nhằm
vào hắn ta!
“Cho dù ngươi là lão đại thì cũng không
thể tùy hứng làm bậy! Chuyện này liên quan đến tất cả mọi người trong viện
chúng ta! Có phải không Vệ Phong?!” Hàng Canh Viễn tìm giúp đỡ.
Vệ Phong đang mải mê nhìn dế trong
chậu, nghe thấy tên mình thì ngẩng đầu lên: “Hả? Cái gì?”
“...” Hàng Canh Viễn tối sầm mặt, lặp
lại lần nữa, “Hắn bán dế của chúng ta cho người khác!”
“Bán thì bán thôi, có gì ghê gớm chứ?
Dù sao chúng ta cũng không thua được!” Vệ Phong vẫn rất đắc ý, “Canh Viễn n ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.