Tiêu Cảnh Vân hơi siết chặt nắm đấm, chỉ có thể
cúi đầu đáp lại: “Hạ quan không dám.”
Thụy Vương là người của hoàng gia, hắn ta là
vương, còn Tiêu Cảnh Vân chỉ là thuộc hạ, trong lòng coi trọng Thất
đệ hơn trời, nhưng trên mặt cũng không thể nói như vậy.
Đúng là bó tay.
“Nếu đã không dám thì còn không nghe theo mệnh
lệnh? Bổn vương hy vọng ngươi dốc hết sức lực để chiến thắng trận
đấu này.” Thụy Vương hạ lệnh, nói xong thất sắc mặt Tiêu Cảnh Vân
không được tốt lắm liền bổ sung thêm một câu: “Đệ đệ ngươi đã là
người trưởng thành, nếu gặp nguy hiểm chắc chắn sẽ biết chạy thoát,
còn có người của Thái tử che chở, ngay cả Thái tử ngươi cũng không
tin tưởng sao?”
Những người có mặt ở đây đều là cao thủ, chỉ
cần nhìn qua một chút là có thể biết được hắn ta có dốc toàn lực
hay không.
Tiêu Cảnh Vân càng không dám nghi ngờ Thái tử, chỉ
có thể thu hồi cảm xúc: “Vâng.”
“Ngươi có muốn suy nghĩ kĩ lại không?” Doanh Hoài
Kỵ quay sang hỏi Tiêu Tồn Ngọc.
Tiêu Tồn Ngọc nhỏ giọng nói: “Dũng sĩ của điện
hạ nhìn cũng không tệ lắm, trận này muốn thắng những người khác
còn có mấy phần khả quan, nhưng muốn thắng được đại ca ta thì vẫn
chưa đủ tư cách.”
Doanh Hoài Kỵ nhíu mày, cũng thừa nhận điểm này:
“Đúng là như th� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.