Người đàn ông nằm trên giường không lên
tiếng trả lời, chỉ có tiếng hít thở khe khẽ vẫn không ngừng vang lên trong căn
phòng yên tĩnh, mái tóc xõa tung trên gối, mặt mày bình thường trông có vẻ rất
dịu dàng nhưng lại không dễ tiếp cận, giờ khắc này lại dịu êm đến mức hoàn toàn
vô hại.
Hắn không chút đề phòng thế này, đúng
là không sợ cậu động tay động chân gì với hắn cả.
Celtic vén tóc hắn sang một bên, cậu
đưa môi lại gần cần cổ nơi máu chảy xuôi, răng nanh nhẹ nhàng lướt qua, chỉ cần
cậu cắn đứt nơi này là đã có thể được thưởng thức máu tươi vô cùng ngon miệng
kia lần nữa rồi, cậu bật cười thật khẽ, nhưng lúc cắn xuống lại chẳng rách da.
Khi cậu đứng dậy, bên cạnh yết hầu của
Lâm Túc nhiều thêm một vết cắn đỏ rực, trông cực kỳ mờ ám trong đêm tối thế
này.
Celtic đứng dậy rời đi bằng đường cửa
sổ, một lát sau, người đang nằm trên giường vốn đã nên ngủ thật sâu chợt rụt
người vào trong chăn, ngón tay hắn chạm vào nơi hơi tê tê kia, bật cười rồi
chìm vào giấc ngủ.
Khi đồng hồ sinh học điểm đúng giờ, Lâm
Túc thức dậy mặc quần áo như thường ngày, sau khi đánh răng rửa mặt sạch sẽ rồi
bắt đầu ăn sáng, ăn sáng xong lại dựa vào những tin tức về ma cà rồng mà Arnold
đưa tới để quyết định có đi ra ngoài không.
Thái độ làm việc như thế hiển nhiên rất
khiến người khác tin phục, nhưng hôm nay khi hắn xuống lầu, ánh mắt của tất cả
mọi người đều đổ dồn vào vết cắn đỏ chói chọi trên cổ hắn.
Ian tới đưa bữa sáng, ánh mắt không
nhịn được cứ nhìn thoáng qua chỗ đó, có lòng tốt nhắc nhở: “Lâm tiên sinh, hôm
nay trước khi ra khỏi phòng ngài có soi gương không?”
Động tác trong tay Lâm Túc thoáng khựng
lại, hắn nhìn y, hỏi: “Ta có chỗ nào bất thường sao?”
“Không có không có.” Ian vội vàng xua
tay: “Không có gì bất thường cả.”
Lâm Túc đáp lời rồi tiếp tục ăn bữa
sáng của mình, Arnold đi ra từ phòng làm việc, để lịch trình làm việc hôm nay
lên cạnh bàn Lâm Túc, ánh mắt cũng liếc về phía dấu đỏ ấy, hắn ta nói: “Lâm
tiên sinh, hôm nay trước khi ra khỏi phòng ngài có soi gương không?”
Ian xấu hổ túm tóc mình, Lâm Túc vẫn
trả lời như trước: “Ta không soi gương, xem ra là có gì đó bất thường thật.”
Arnold nhìn dấu cắn màu đỏ ấy, cắn môi
nói: “Trên cổ ngài có vết cắn, nếu để vậy đi ra ngoài thì không hay lắm đâu.”
Thân là nhân loại, sao hắn có thể không
biết dấu vết như kia có nghĩa gì được, nhưng đã trải qua chuyện đó rồi, có vài
chuyện không muốn hiểu cũng đều hiểu cả.
Lâm Túc sờ sờ cổ mình rồi cúi đầu lấy
tin tức báo cáo bên cạnh xem một chút, nói: “Tối nay ra ngoài, có lẽ không sao
đâu.”
“Ngài…” Arnold nửa đêm cũng không ngủ,
nhưng cũng không nghe thấy động tĩnh gì cả.
Dấu vết ở một nơi thân mật như thế,
đương nhiên không phải do người lạ để lại, mà phải là người cực kỳ thân cận với
Lâm Túc, được hắn cho phép tiếp cận mới lưu lại được.
Hay là, người mà hắn nói máu của hắn
chỉ thuộc về người đó đã tới?
“Thành công rồi à?” khi Dịch Triết Lai
xuống lầu, hắn ta cũng nhìn thấy dấu vết trên cổ Lâm Túc.
Lâm Túc bật cười, đáp: “Thành công một
nửa.”
“Mới thành công một nửa cũng khoe
khoang khắp nơi.” Dịch Triết Lai khinh bỉ liếc hắn.
“Dù sao thì cũng là em ấy muốn lén lút
để lại mà, che đi chẳng phải chứng minh ta giả vờ ngủ sao.” Lâm Túc cười nhẹ
đáp.
Chuyện Celtic tới không cần thiết phải
giấu Dịch Triết Lai, vị Thuỷ tổ Huyết tộc này chắc chắn là kiểu người khôn khéo
thành tinh.
Lúc nói chuyện với người khác Lâm Túc
phải nói thật rõ ràng, nhưng khi nói chuyện với hắn ta, Lâm Túc không cần phải
nói quá rõ thì hai bên đều đã có thể hiểu được đối phương có ý gì rồi.
Dịch Triết Lai hơi cao giọng “ừ” một
tiếng, khi đi ngang qua Ian, hắn ta kéo tay y lại, khi kéo người tới bên cạnh
rồi, hắn cúi đầu.
Ian theo bản năng hỏi: “Ngươi đói rồi
sao?”
Dịch Triết Lai cắn nhẹ lên cổ y một
cái, Ian run lên theo bản năng, nhưng y chưa cảm nhận được máu chảy thì miệng
Dịch Triết Lai đã rời khỏi cổ y rồi.
Mà trên cần cổ trắng nõn lại nhiều thêm
một dấu hôn đỏ tươi cực kỳ bắt mắt.
Dịch Triết Lai nhếch khóe môi, nói: “Ta
thân làm khách, chủ nhà làm thế nào thì cũng phải làm theo chứ.”
Không đợi mọi người phản ứng lại, hắn
ta đã xoay người, đi tới mở cửa tầng hầm, nói: “Ta đi ngủ đây.”
Chỉ để lại Ian ngơ ngác ôm cổ, hai má
đỏ ửng: “Cái này… Ta…”
“Nhìn đẹp lắm.” Lâm Túc ăn sáng xong,
ngồi quan sát dấu hôn đó, hắn hơi cúi đầu tới gần Ian vẫn chưa hiểu chuyện gì
xảy ra, cười nói: “Nhưng rất ít ai lại trân trọng những thứ mình dễ dàng đạt
được.”
Dịch Triết Lai trông như đã quen với sự
tồn tại của Ian, nhưng tình cảm giữa hai người không phải tình yêu, cũng như
trước kia vị Thủy tổ đó đã nói, Huyết tộc sẽ không nảy sinh tình cảm với thức
ăn của mình.
Ian khó hiểu hỏi lại: “Cái gì dễ dàng
đạt được cơ?”
“… Không hiểu cũng rất tốt.” Lâm Túc
đứng thẳng người rồi rời đi.
Đôi lúc hồ đồ, không cần suy nghĩ tường
tận mọi chuyện như vậy cũng là một loại hạnh phúc ít ai có được.
Khi rời đi Lâm Túc không mang phần báo
cáo tin tức kia theo, Arnold cầm lên chạy theo hắn: “Lâm tiên sinh, ngài bỏ
quên đồ này.”
Đối với đàn ông, những thứ như dấu hôn
này không gây trở ngại gì cả, người đã có gia đình rồi thì cùng lắm là do dục
vọng chiếm hữu của vị trong nhà hơi nặng một chút, còn nếu là người không có
gia đình cũng là vì người yêu hơi nhiệt tình quá. Nhưng mang dấu vết này theo
đến nơi làm việc thì chắc chắn là biểu hiện của không cẩn trọng nghiêm túc,
không cần phải dùng đồ trang điểm của phụ nữ, chỉ cần một chiếc áo cao cổ thôi
cũng đã đủ che giấu vết như thế đi rồi.
Ban đêm ph ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.