“Vâng, ta biết rồi.” Quản gia bò dậy từ
dưới đất, quỳ một chân hành lễ.
Chủ nhân làm việc luôn có chủ ý của
riêng mình, không cho phép người khác tùy ý can thiệp, nhưng trước đây cậu luôn
không ngại lợi dụng thủ đoạn của loài người, còn bây giờ dường như cách cậu đối
xử với người kia đã khá khác với trước đây.
Nhưng quản gia chỉ dám nuốt suy nghĩ
này vào bụng mà không dám nói ra.
“Biết thì tốt, không có lần thứ hai.”
Celtic liếc hắn ta một cái rồi xoay người nói: “Đi chuẩn bị xe ngựa, nghe ngóng
hành tung cuối cùng của người kia, đã đến lúc đi gặp hắn ta rồi.”
Quản gia cúi đầu đáp vâng, sau khi đứng
lên thì rất tự nhiên chỉnh lại vạt áo rồi quay đầu rời đi.
Celtic nhìn ly máu được chuẩn bị trên
bàn, cậu bưng lên đặt bên mũi ngửi thử, chỉ cảm thấy nhạt nhẽo, cả suy nghĩ
muốn uống cũng không có.
Ly bị đặt xuống bàn một lần nữa, trong
đó vẫn còn đầy máu, Celtic sờ ngón tay lên răng nanh của mình, nhíu mày.
Ảnh hưởng người đàn ông kia mang đến
cho cậu đã bắt đầu phát huy tác dụng, phải khiến hắn trở thành huyết nô của cậu
trước khi cậu hoàn toàn không thể kiềm chế được nữa.
Còn về nụ hôn vô lễ kia… Trông có vẻ
người đó rất có kinh nghiệm.
…
Khi trời tối nến sẽ được đốt lên, trong
thời đại không có thiết bị điện tử, con người luôn sẽ nghỉ ngơi khá sớm, giữa
đêm khi Arnold bị gọi dậy, chẳng những hắn ta không có cảm giác không ngủ đủ
giấc mà còn thấy tinh thần sảng khoái.
Khách muốn đi sớm, người phụ trách gác
đêm vẫn sẽ ân cần tiễn họ rời đi, có điều lúc tới là m� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.