…
Món ăn vốn có thể thưởng thức tỉ mỉ đã
trở thành khó nuốt trôi, khiến tâm trạng chuẩn bị đi ngủ của Celtic trở nên khó
chịu: “Quản gia.”
“Thưa chủ nhân, ta ở đây.” Quản gia vẫn
chưa vội rời đi, vì hắn ta còn phải đậy nắp quan tài, mang ly đi sau khi chủ
nhân ngủ: “Ngài có gì cần dặn dò ạ?”
“Đây là máu cấp mấy vậy?” Celtic nhíu
mày hỏi.
“Đây là máu cấp một vừa lấy được, có
vấn đề gì sao ạ?” Quản gia hỏi.
Máu cấp một chỉ thua máu cấp đặc biệt
một chút, vẫn đáng để thưởng thức, chỉ là hôm nay cậu cảm thấy khó mà nuốt
trôi.
“Đi lấy máu của Ian đến đây.” Celtic
nhớ lại hương vị đêm qua, ra lệnh.
Quản gia không đi ngay mà cúi người
nói: “Chủ nhân, dọc đường ngài đã dùng không ít máu của Ian rồi, máu của loài
người không phải vô cùng vô tận, nếu lấy không kiểm soát như thế rất có khả
năng chưa đến mấy ngày y đã chết rồi.”
Máu cấp đặc biệt rất quý giá, hương vị
cũng rất ngon, cũng tựa như sơn hào hải vị của loại người, nhưng chức năng tạo
máu của loài người thường không thể theo kịp nhu cầu hằng ngày của Huyết tộc.
Mỗi ngày ma cà rồng đều cần máu, còn
Huyết tộc thì có thể mấy ngày không uống máu, nhưng nếu không vào trạng thái
ngủ thì qua mười ngày sẽ xảy ra vấn đề, cho nên mỗi lần ngủ say tỉnh lại Huyết
tộc đều cần một khoảng thời gian để khôi phục sức mạnh.
Celtic cũng không muốn còn chưa được
mấy ngày đã khiến người nọ phải chết, cậu đặt ly xuống nói: “Được rồi, cứ thế
đi ngủ thôi.”
Súc miệng xong, Celtic chắp hai tay nằm
xuống, quan tài gỗ đậy lại, bóng tối bao trùm, cảm giác xung quanh đều bị bao
vây vốn có thể khiến cậu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, nhưng cảm xúc nôn nóng
kia vẫn luôn lan tràn, sau đó cậu đột nhiên mở bừng mắt.
Nếu theo chuẩn bị tạo máu của loài
người thì Lâm Túc cần nghỉ ngơi một khoảng thời gian, trong khoảng thời gian này
Celtic cũng không đến lấy máu hắn, cũng khiến cuộc sống của hắn trở nên khá
nhàn nhã.
Hắn đã vẽ đến bức tranh thứ sáu trên
vải, dù không có ai thưởng thức nhưng hắn vẫn vẽ rất vui.
Ký chủ không nôn nóng, đương nhiên 06
lại càng không nôn nóng.
Chuyện đi săn vốn phải thi đấu ai kiên
nhẫn hơn.
Bên ngoài ánh sáng mặt trời chiếu rọi,
Celtic cau mày uống một ly máu, hương vị như chứa đựng tạp chất kia khiến cậu
hơi khó nuốt trôi, có lẽ đây là cảm giác của loài người sau khi quen với sơn
hào hải vị lại phải ăn rau củ.
Mấy ly máu được xếp thành hàng, Celtic
nếm từng ly một, hương vị phân chia theo cấp bậc, ly này còn khó uống hơn ly
kia.
“Chủ nhân, vẫn không được sao?” Quản
gia lo lắng hỏi.
“Hương vị hơi tệ, nhưng vẫn có thể duy
trì nhu cầu hằng ngày.” Celtic chống cằm nói.
Tuổi thọ của loài người có hạn, so sánh
với sự bất tử của Huyết tộc thì còn chẳng bằng khi so sánh tuổi thọ của thỏ với
loài người, cậu có thể chăm sóc Ian kỹ càng một chút để y sống lâu hơn, cũng
không thể chỉ dùng được máu của y mà không dùng được máu của ai khác.
Bị giới hạn bởi một loài người là
chuyện rất nực cười.
Lúc Lâm Túc gặp lại Celtic là vào một
buổi tối, dưới ánh trăng bên ngoài phòng, Huyết tộc xinh đẹp và kiêu ngạo kia
ngồi quan sát tranh trên vải, nghe tiếng mở cửa cũng không quay đầu lại: “Ngươi
vẽ đẹp lắm.”
Tranh trên vải không phải cảnh tượng
buổi sáng hôm đó, mà là cảnh hoa tường vy dưới ánh trăng, cánh hoa bay lượn gần
như trong suốt, mờ ảo không định hình, cả bức tranh trông có vẻ rất yên tĩnh,
dường như chỉ có tiếng cánh hoa rơi xuống.
Mà trong bụi hoa có một người đang
đứng, người nọ có mái tóc bạch kim còn đẹp hơn cả ánh trăng, không thấy rõ
khuôn mặt mà đang đứng đưa lưng lại, ngón tay giơ lên đón lấy cánh hoa đang
rơi, nhưng dù là ai cũng có thể vừa nhìn đã biết người trong tranh kia là ai.
Lâm Túc khưng lại: “Thân vương các hạ,
ngài đói sao?”
Đúng là khi nhìn thấy hắn Celtic cảm
thấy răng hơi ngứa, nhưng muốn người này trung thành với mình thì tạm thời
không thể vội vàng như thế, đối xử với thức ăn cũng phải có phong cách.
“Ngươi vẽ ai đây?” Ngón tay Celtic lướt
qua tấm vải vẽ tranh, rất khó tưởng tượng một loài người ở khu ổ chuột lại có
trình độ vẽ tranh giống như thực thế này.
Lâm Túc bình tĩnh nói: “Ta vẽ ngài,
dáng vẻ dưới ánh trăng của ngài rất hợp đưa vào trong tranh.”
Hắn bước đến trước khung tranh, đứng
sóng vai với Celtic rồi nói: “Nếu ngài thích ta có thể tặng cho ngài.”
“Bức tranh này không giống do một loài
người ở khu dân nghèo vẽ ra.” Celtic nhìn bức vẽ kia rồi nói, nếu không vì hơi
nâng giọng thì không ai có thể cảm nhận được sự nguy hiểm trong đó.
“Chuyện này liên quan đến thiên phú,
huống hồ ta vẫn luôn làm công để kiếm tiền đi học.” Lâm Túc cũng không phải nói
dối, dù sao hắn làm việc gì, kiếm bao nhiêu tiền cũng đều có cùng định nghĩa
như thế.
Celtic khẽ cao giọng ừ một tiếng: “Nếu
ngươi đã tặng quà cho ta thì ta cũng không khách sáo nữa, ngươi muốn được đáp
lễ cái gì không?”
Cậu nghiêng người hỏi, ánh trăng chiếu
rọi trong đôi mắt, có cảm giác long lanh ánh nước. Loài người không có màu mắt
như thế, xinh đẹp mị hoặc đủ để quyến rũ linh hồn của tất cả mọi người.
Sắc đẹp không có giới hạn, dù là trai
gái già trẻ khi đối mặt với người đẹp thật sự cũng sẽ không nhịn được mà nhìn
lâu hơn một chút.
Huống hồ Huyết tộc này còn đang cố ý
thể hiện sức quyến rũ của mình.
“Ngài có thể nhận lấy đã là đáp lễ tốt
nhất với ta rồi.” Lâm Túc cười khẽ nói.
Lúc hắn cười có một cảm giác rất ấm áp,
nhưng chính sự bình tĩnh này lại khiến Celtic cảm thấy hơi khó chịu.
Cậu càng di chuyển đến gần hơn, vòng
tay qua eo Lâm Túc, hông kề sát lại, vào lúc ánh mắt hai người gần nhau hơn,
cậu hơi nheo con ngươi xinh đẹp lại nói: “Ngươi vẽ ta có phải vì thầm mến ta
không?”
Huyết tộc trời sinh quyến rũ người
khác, như thế mới có thể khiến một vài chú dê con chất lượng cam tâm tình nguyện
mắc câu. Khi loài người ở trong trạng thái hưng phấn sẽ là lúc máu của họ cao
cấp nhất, nhưng khi họ sợ hãi đề phòng thì chất lượng máu của họ cũng sẽ giảm
đi.
“Chúa ở trên cao, đồng tính luyến ái sẽ
bị thiêu chết đấy.” Lâm Túc nhìn lại vào mắt cậu rồi đáp.
“Nơi ngươi đang ở là địa bàn của ác ma,
đã có thể chứng minh Chúa mà ngươi tôn thờ cũng không thể cứu mạng ngươi.”
Trong giọng nói của Celtic mang theo sự quyến rũ: “Chỉ có tôn thờ chính mình,
tôn thờ suy nghĩ trong lòng mình mới có thể có được thứ mình muốn thôi.”
Hai người càng kề sát vào nhau hơn, Lâm
Túc cúi đầu nhìn môi cậu chậm rãi đến gần mình, sau đó khi trong đôi mắt Celtic
lộ vẻ giễu cợt khó nhìn thấy, hắn chợt dùng ngón tay quẹt qua môi cậu: “Hình
như bên miệng của ngài có dính chút vết máu.”
Sau khi lau xong hắn bèn lùi lại một
khoảng cách khá an toàn, còn cho Celtic nhìn thấy vết dính trên ngón tay như
đang cho cậu nhìn thấy hạt cơm.
Nụ cười trên môi Celtic thoáng cứng đờ,
cậu híp mắt: “Ngươi là vì nhìn thấy cái này à?”
“Không, là vì ngài rất xinh đẹp.” Lâm
Túc bình tĩnh nói: “Nếu là người khác có lẽ ta còn chẳng thèm nhắc nhở.”
Celtic cảm thấy mình như bị lấy lòng,
vừa cho rằng người này là một kẻ khô khan thì hắn đã cho một cách đáp trả mới,
khác với sự đê tiện của người khác, trong ánh mắt hắn chỉ có vẻ khen ngợi thuần
tuý, mà đương nhiên Celtic thích kiểu khen ngợi này.
“Đứa bé ngoan, thưởng cho ngươi này.”
Celtic đẩy Lâm Túc lên vách tường ở một bên, một tay chống bên đầu hắn, tay còn
lại vuốt ve môi của hắn, lúc vừa nói xong, cậu cắn lên cổ của Lâm Túc, răng
nhọn đâm vào.
Hương vị thuần túy đến mức mỗi một tế
bào đều đang nhún nhảy khiến cậu cảm thấy vô cùng thoải mái, ngón tay vô thức
nắm chặt lại, vào khoảnh khắc đó thậm chí cậu còn muốn hút cạn máu của người
trước mắt.
Mãi đến khi cảm nhận được sự thỏa mãn
nhiều ngày không có, cậu mới rút răng nanh ra, vết thương lập tức khép lại, chỉ
còn lại chút vết máu được liếm sạch.
Con ngươi của Huyết tộc vừa được thoả
mãn vô cùng đỏ, Lâm Túc sờ đuôi mắt của cậu, hôn lên đó một cái rồi nói: “Cảm ơn
phần thưởng của ngài.”
Celtic cảm thấy tim mình chợt đập nhanh
một cách khó hiểu, vào một khoảnh khắc có cảm giác được buông thả và nuông
chiều tràn ngập, nhưng cậu đường đường là Huyết tộc sao có thể được loài người
cưng chiều chứ, nghe chẳng khác nào chuyện cười cả.
Rõ ràng là hai chủng tộc khác nhau, ăn
và bị ăn, nhưng sau bữa ăn thoả thích này vẫn có thể ngồi trên ban công trò
chuyện. Thật ra thì Lâm Túc cảm thấy mình nên đi ngủ, nhưng Thân vương đại nhân
lại không định đi, muốn bồi dưỡng tình cảm.
Cậu muốn bồi dưỡng tình cảm, đương
nhiên Lâm Túc sẽ chiều theo cậu, hắn mang một cái ghế ra đặt trên ban công, còn
đưa máu như rượu vang đỏ để cậu thưởng thức.
Cổ tay được băng bó lại, nơi đó vẫn còn
mùi máu nồng đậm, Celtic chưa từng thấy loài người biết điều như thế, nhưng
phải công nhận, khi thức ăn nghe lời, cậu cũng bị lấy lòng.
“Đưa tay đây.” Celtic không bưng rượu
vang lên mà chỉ về phía cổ tay của Lâm Túc, cất lời.
Lâm Túc đưa cổ tay tới, nhìn Huyết tộc
xinh đẹp kia tháo băng vải ra, sau đó cúi đầu liếm mấy cái lên trên. Nước bọt
của Huyết tộc vốn có đặc tính tăng nhanh tốc độ lành vết thương. Nếu không
người bị đâm vào động mạch ở thời đại này đều đã chết rồi, máu bị liếm sạch,
vết thương cũng nhanh chóng khép lại.
Có điều dáng vẻ liếm liếm kia trông rất
giống một con mèo nhỏ vô cùng xinh đẹp, kiêu kỳ liếm nhẹ, kiêu kỳ cướp đoạn mọi
thứ, kiêu kỳ tuyên bố: “Máu của ngươi chỉ thuộc về ta, sau này không cho ngươi
được lãng phí như thế.”
“Ta là vật của riêng ngài sao?”’ Lâm
Túc rụt cổ tay đã lành của mình lại rồi hỏi.
“Trên địa bàn của Huyết tộc, thức ăn
muốn tiếp tục sống thì phải dâng hiế ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.