Lâm Túc chỉ nổi hứng đùa ác ý nhưng không ngờ lại tự đào hố
chôn mình, bây giờ muốn chứng minh mình không có bệnh khó nói cũng không thể
cứng ngay tại đây cho cậu xem.
Thôi bỏ đi, hiểu lầm như vậy cũng tốt.
"Đứng lên trước đi." Lâm Túc đỡ cậu dậy rồi nói:
"Quỳ như vậy nói chuyện em không thấy mệt à?"
Khanh Đường thử vịn vào cánh tay hắn, thấy hắn không đẩy ra,
bèn mím môi cười một cái rồi đứng lên, lúc đã đứng vững rồi buông ra còn có hơi
lưu luyến: "Thiếu gia."
"Nếu đã muốn qua lại với ta thì sau này phải có phong
thái của người đứng đầu lo liệu việc nhà, không thể hở một chút là lại quỳ,
biết chưa?" Lâm Túc gõ chóp mũi cậu, lại nói: "Có chuyện gì cứ nói
thẳng ra."
"Dạ." Khanh Đường vẫn nhìn hắn không chớp mắt,
không thể che giấu cảm giác vui vẻ đó.
Cậu cứ nghĩ cả đời này có thể được ở bên thiếu gia đã là tốt
lắm rồi, nhưng không ngờ cũng có lúc thật sự có miếng bánh từ trên trời rơi
xuống.
Đây là lần đầu tiên Lâm Túc bị ánh mắt nóng như lửa, không
hề giấu diếm như vậy nhìn chằm chằm, còn người đang nhìn hắn thì rõ ràng không
nhận ra ánh mắt mình quá đỗi cháy bỏng.
Lâm Túc cũng nhìn cậu, Khanh Đường đối diện với ánh mắt hắn
thì lập tức bối rối quay đi, tay chân luống cuống: "Thiếu gia, em có cảm
giác như mình đang nằm mơ vậy..."
"Vậy phải làm thế nào mới không khiến em nghĩ rằng mình
đang nằm mơ?" Lâm Túc mỉm cười dò hỏi.
Khanh Đường liếc hắn, gò má đỏ ửng thấy rõ: "Em có thể
chạm vào thiếu gia không."
Lâm Túc kéo tay cậu lại, đặt lên mặt mình, tóm chặt lấy bàn
tay Khanh Đường đang căng thẳng muốn rụt về, kéo cả người cậu ngồi vào lòng
mình.
Thiếu niên trong lòng mới vừa tròn mười sáu, theo lý mà nói
Lâm Túc không nên hành động, nhưng ngày nào cũng bị ánh mắt như vậy dõi theo,
xung quanh đều có bóng hình của cậu, nếu như Lâm Túc không nói, với tính tình
của Khanh Đường, cậu sẽ chỉ biết tự làm khổ mình, chôn giấu tình cảm này ở
trong lòng, mãi mãi không nói ra.
Từ lúc ngồi lên đùi Lâm Túc, cả người Khanh Đường cứng đờ
như tượng, ngay cả con ngươi cũng không chuyển động nữa: "Thiếu, thiếu
gia..."
"Ừ." Lâm Túc cúi đầu ghé sát lại gần, Khanh Đường
có phần mong đợi, nín thở, chỉ cảm thấy tim mình đập nhanh đến mức sắp không
còn là của mình nữa. Cậu khép hờ mắt, trên đỉnh đầu có thứ gì đó nhẹ lướt qua,
lúc mở mắt ra lại trông thấy Lâm Túc đang cầm trên tay một chiếc lá.
"Hồi nãy đi phơi sách bị dính trên đầu đấy, nếu để
người khác nhìn thấy thì sẽ cười em cho mà xem." Lâm Túc đem đặt chiếc lá
vào lòng bàn tay của cậu rồi nói: "Lúc ra ngoài nhớ cầm theo."
"Dạ..." Cả người Khanh Đường mềm nhũn, cậu nghĩ
mình phải cất chiếc lá này đi mới được, giữ nó mãi, cho dù một ngày nào đó
thiếu gia không cần cậu nữa, đó cũng vẫn là ký ức tươi đẹp nhất.
"Bây giờ đã thấy chân thực chưa?" Lâm Túc đỡ lấy
vai cậu, cười nói.
Khanh Đường lắc đầu theo phản xạ: "Vẫn còn đang nằm
mơ.. ."
Lâm Túc không nhịn được cười, cậu nhóc này tướng mạo ưa
nhìn, trời sinh xương cốt mảnh khảnh, mặt mày thanh tú, da trắng như tuyết, cho
dù bận bịu đi tới đi lui mỗi ngày cũng không thấy bị cháy nắng chút nào, thêm
vào đó là một chút nét trẻ con vẫn chưa biến mất. Cậu trả lời thẳng thắn như
vậy trông rất giống một con thú nhỏ.
"Vậy ôm một lúc nữa nhé?" Lâm Túc hỏi.
Khanh Đường cong cong khóe mắt, bất giác ngoảnh đầu lại,
nhưng gò má đã đỏ bừng: "Thiếu gia… em như vậy liệu có… không giữ ý lắm
không?"
“Có." Lâm Túc nhìn cậu nói.
Khanh Đường hoang mang chớp chớp mắt, vịn vào vai hắn muốn
đứng lên, nhưng loay hoay mãi mà vẫn ở trong lòng Lâm Túc, nhìn hắn với vẻ mặt
đầy ngơ ngác: "Thiếu gia, em không đứng dậy nổi."
Chân mềm nhũn mất rồi…
"Em dậy ngay đây…" Khanh Đường có hơi luống cuống,
nhưng vẫn không nhận ra vai mình bị Lâm Túc ấn xuống, lo lắng đến nỗi sắp khóc.
"Muốn giữ ý như vậy làm gì?" Lâm Túc mỉm cười hỏi
cậu.
Khanh Đường ngước đôi mắt long lanh nhìn hắn: "… Không
muốn bị thiếu gia ghét bỏ."
"Thiếu gia thích em không giữ ý như vậy." Lâm Túc
để đầu cậu tựa vào lòng mình, vỗ vỗ lưng cậu rồi nói: "Đừng quá lo được lo
mất, cứ làm bản thân mình là đủ rồi."
Khanh Đường rụt rè đưa tay khoác lên vai Lâm Túc, tiến sát
lại gần hơn, chỉ cảm thấy hạnh phúc đang vây quanh mình. Từ khi sinh ra cho đến
bây giờ, chưa từng có khoảnh khắc nào mà cậu mãn nguyện như lúc này, cảm thấy
tim căng phồng giống như có thứ gì đó sắp tuôn trào: "Thiếu gia, Khanh
Đường thích người."
Có lẽ ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ cậu đã rung động rồi, thế
nên mới không kìm lòng được mà muốn nhìn hắn, nhớ hắn, muốn ở bên cạnh hắn, chỉ
cần ngắm hắn cả đời là đủ rồi.
"Nếu như là một người khác chuộc em thì em sẽ thế
nào?" Lâm Túc cúi đầu hỏi.
Cánh tay Khanh Đường siết chặt lại một chút, ngẩn người
trong chốc lát rồi lắc đầu nói: "Em không biết, nhưng nếu không phải thiếu
gia thì sẽ rất đáng sợ..."
Giọng nói của cậu hơi run run, số mệnh vốn không do cậu nắm
giữ, lúc này cậu chỉ mừng vì mình đã gặp được người này, khó có thể tưởng tượng
ra cảnh mình được người khác chuộc về.
Có lẽ cái ôm quá thoải mái nên Khanh Đường ngồi rất lâu, lâu
đến nỗi Lâm Túc phải vừa xoa bóp chân mình vừa nói: "Chân tê cứng
rồi."
Khanh Đường vội vàng vùng dậy, lần này lại đứng rất vững,
chỉ là vô cùng ngượng ngùng: "Để em đấm chân cho người, xin lỗi thiếu
gia."
Lâm Túc xua tay cậu ra: "Không sao, đi vài bước là
ổn."
Lâm Túc đi đi lại lại mấy bước, Khanh Đường cẩn thận đỡ hắn,
bị Lâm Túc nhìn vài lần, cậu vội buông tay ra giống như bị phỏng: "Sắp đến
giờ ngọ rồi, để em đi dọn cơm cho thiếu gia."
Cậu hành lễ xong bèn chạy biến ra khỏi phòng, một lúc lâu
sau, Lâm Túc loáng thoáng nghe thấy có tiếng kêu lên sung sướng: "Aaa!!!
Thật tốt quá đi!!!"
Câu được câu chăng, không nghe rõ lắm, chỉ biết rằng có lẽ
cậu nhóc đang giải tỏa sự phấn khích trong lòng mình.
…
"Chỗ này phải nhấn mạnh tay hơn." Lâm Túc cầm tay
Khanh Đường dạy cậu viết chữ, đã có quan hệ thân mật đường đường chính chính,
cũng không cần duy trì khoảng cách nhiều nữa.
Muốn dạy tốt nhất, dĩ nhiên cầm tay chỉ bảo là hiệu quả
nhất.
Khanh Đường được hắn cầm tay dạy cách viết chữ, không kìm
lòng được lại đưa mắt nhìn bàn tay đang nắm tay mình, vào thời điểm lẽ ra có
thể tĩnh tâm nhưng cậu lại rạo rực đến mức có thể chạy một trăm vòng quanh sân.
"Nhìn chữ, đừng nhìn ta." Lâm Túc đang cúi đầu nên
không thấy được mặt Khanh Đường, nhưng hắn biết người trong vòng tay mình đã
treo ngược tâm hồn lên tận đẩu đâu rồi.
Khanh Đường vội vàng lấy lại tinh thần, cố gắng kìm nén phấn
khích mà viết chữ: "Khanh Đường biết sai rồi."
Cậu không nên vì được thiếu gia chấp nhận mà không nghiêm
túc cầu tiến, mà nên tiến xa hơn cùng với thiếu gia mới phải, sau này nếu sánh
đôi cùng nhau thì tất nhiên không thể để thiếu gia mất mặt, để người ta nghĩ
thiếu gia thích một người không xứng với mình.
Được Lâm Túc kiên nhẫn dạy dỗ, Khanh Đường lại thông minh
chịu khó, tuy không đến mức thành thạo thư pháp chỉ trong một ngày, nhưng Lâm
Túc vẫn thấy được sự tiến bộ của cậu qua từng hôm.
Chữ nghĩa có thể bồi dưỡng con người, khí chất xuất phát từ
tâm, vậy nên mới có câu “Phúc hữu thi thư khí tự hoa”.*
(*: ý nói người học rộng biết nhiều thì ắt sẽ toát ra khí
chất nho nhã, không tầm thường)
Tuy Khanh Đường vẫn chưa đạt đến mức đó, nhưng vẻ sợ sệt trong mắt cậu đang dần dần
biến mất, chẳng hạn như bình thường khi trò chuyện với người khác cũng sẽ nở nụ
cười chứ không còn e dè như lần đầu gặp nữa.
Lâm Túc không cố tránh tiếp xúc thân mật với Khanh Đường,
người trong phủ mặc dù kinh ngạc nhưng không mấy ai nói thẳng. Mặc dù có người
thấy Khanh Đường cũng có phần xem thường nhưng ngoài mặt lại chẳng dám nói gì.
Những chuyện thế này có thể lường trước được, không phải
trách phạt là ngăn chặn được, tuy thỉnh thoảng Khanh Đường cũng thấy khó chịu
trong lòng nhưng mỗi lần được gần gũi với Lâm Túc, những phiền muộn đó đều tan
biến hết.
"Ngươi không biết mấy người đó nói chuyện khó nghe thế
nào đâu." Tây Khang vẫn bình thường với cậu giống như mọi ngày: "Nói
ngươi lấy sắc hầu hạ chủ, mê hoặc gì gì đó, nhà lại không có chủ mẫu, bọn họ
rất muốn nhưng không có nhan sắc như ngươi."
Cậu ta quen biết Khanh Đường lâu nhất, biết cậu nỗ lực đến
thế nào, mặc dù lúc mới biết cũng có hơi khó chịu, nhưng những kẻ lười biếng
như họ muốn được thiếu gia để mắt tới thì đúng là mơ ước viển vông.
Thay vì ghen tị thì nên ngưỡng mộ người được thượng vị còn
hơn, nếu đổi lại là bọn họ, e rằng phải thay bằng cái mặt khác rồi.
"Kệ bọn họ nói đi." Khanh Đường đang lựa bồ công
anh trong giỏ trúc: "Chẳng qua chỉ là mấy câu ghen tị thôi mà, nhưng mấy
lời đó đừng để truyền đến tai thiếu gia, mấy hôm nay thiếu gia đã bận lắm
rồi."
"Đây là cái gì thế?" Tây Khang nhặt mấy cái lá lên
rồi nói: "Làm cái này có tác dụng gì?"
"Bồ công anh, giúp giải nhiệt." Khanh Đường không
dừng tay lại, lông mi rủ xuống lộ ra vẻ nghiêm túc: "Mấy hôm nay thiếu gia
rất bận, cái này cho vào trà sẽ giúp giải nhiệt."
Dưới bóng cây và ánh mặt trời, cả người cậu đem lại cảm giác
như đang phát sáng, trên hàng lông mi đang rủ xuống dường như cũng nhuốm màu
nắng. Tây Khang chống cằm nhìn cậu nói: "Khanh Đường, ngươi đúng là trời sinh
có tướng mạo đẹp, thảo nào thiếu gia lại thích ngươi."
Khanh Đường ngước mắt nhìn cậu ta, nở nụ cười: "Ngươi
đừng nhìn chằm chằm ta nữa, sau này ngươi còn phải thành thân nữa đó."
"Ta chỉ đang khen ngươi thôi mà." Tây Khang bĩu
môi nói, cậu ta chỉ cảm thấy n ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.