Celtic khinh không thèm giết hắn ta, vì
từ đầu tới chân tên ma cà rồng này đều thất bại, hắn ta chưa từng được Lâm Túc
đặt vào mắt.
Cậu khinh thường tên ma cà rồng này,
nhưng lời hắn nói lại lọt vào tai, tiến vào tận tim cậu, Celtic siết chặt ngón
tay, cao ngạo hất cằm ra hiệu cho Lâm Túc: “Ngươi tự xử lý đi, ta đi trước
đây.”
“Đi đường nhớ chú ý an toàn.” Lâm Túc
đứng sau lưng cậu, bình tĩnh nói.
Celtic vốn đang rời đi rất dứt khoát và
nhanh nhẹn, nhưng khoảnh khắc đó, không hiểu sao tim cậu lại đột nhiên nóng
rực.
Tên ma cà rồng đó nói chân tình của Lâm
Túc bị phụ bạc, rõ ràng hắn nên không vui, nhưng hắn lại không nói gì, là không
muốn nói, hay là… không thể nói?
Bởi vì cậu biểu hiện rằng mình có thể
rời đi bất cứ lúc nào nên hắn không thể nói sao?
Celtic thật ao ước giờ có một lý do gì
đấy để cậu có thể ở lại, nhưng từ khi cậu đi xuống cầu thang, đến khi ra đến
cửa chính, người đàn ông đó đều không mở miệng níu giữ cậu.
Rõ ràng cậu đã thắng tên ma cà rồng đó,
nhưng tâm trạng lại trầm trọng tột đỉnh.
Rốt cuộc Celtic vẫn rời đi, mà ngay
khoảnh khắc cậu rời đi, Lâm Túc bỗng ngẩng đầu, những ma cà rồng nghe thấy động
tĩnh, vốn đang yên tĩnh canh chừng đều đồng loạt trốn đi.
Arnold chật vật bò dậy, hắn ta lẳng
lặng nhặt tư liệu rơi đầy dưới đất lên, Lâm Túc cúi đầu nhìn hắn ta, mặt không
cảm xúc nói: “Nhặt xong rồi thì tới phòng ta, ta có chuyện muốn nói với ngươi.”
“Vâng, Lâm tiên sinh.” Arnold nghe lời
đáp.
Lâm Túc xoay người rời đi, bầu không
khí trong toàn bộ biệt thự đều hơi nặng nề, mấy ma cà rồng canh gác bốn mắt
nhìn nhau không ai dám tiến lên, chỉ có Ian thò đầu ra khỏi góc tường, y dụi
mắt, thận trọng đi tới, nói: “Arnold, ngươi không sao chứ? Cổ của ngươi...”
“Không sao.” Arnold nhặt tư liệu xong
thì đứng dậy, nói: “Ngươi có thể tránh ra không? Cản đường ta đi mất rồi.”
“Ồ, ồ…” Ian vội vàng tránh ra, y nhìn
hắn ta đi lên lầu, nói với theo: “Ngươi thành thật xin lỗi Lâm tiên sinh là
ngài ấy sẽ tha thứ cho ngươi thôi.”
“Ngươi cho rằng tất cả mọi người trên
đời này đều mềm lòng, dễ bắt nạt như ngươi sao?” Arnold quay đầu nhìn y một
cái, hắn ta nói: “Đừng xen vào chuyện của người khác.”
Trên khuôn mặt tinh xảo đáng yêu của
hắn ta hiện lên vẻ hung ác, khiến Ian giật mình lùi về phía sau một bư� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.