Lâm Nhiên ngơ ngác nhìn Hề Tân và Giang
Vô Nhai chưa gì đã xông vào đánh nhau.
“Ơ này...”
Hoa đào bay tứ tung khắp trời, nhuyễn
kiếm như rắn bỗng vùng lên giữ chặt Thái Thượng Vong Xuyên, định ném mạnh nó
xuống hồ, thanh kiếm như que củi khô kia lắc nhẹ, ánh sáng trắng lập tức bị hất
ra, hoa đào đẹp đẽ cháy thành tro, từng luồng kiếm khí rơi xuống Dao Hồ, khiến
sóng nước văng tung tóe.
Lâm Nhiên thấy mấy con cá Văn Diêu bị
văng khỏi mặt nước, ngơ ngác mở to mắt, bay giữa không trung, vô thức định vỗ
mạnh đôi cánh cầu vồng để bay lên, nhưng bỗng chạm phải ánh sáng trắng dày đặc
đang lơ lửng trên mặt nước, sau đó... không còn sau đó nữa.
Lâm Nhiên thấy ngày càng có nhiều cá
Văn Diêu chết trôi trên mặt hồ, im lặng ngậm miệng.
Đến cơ thể mình đồng da sắt của cá Văn
Diêu còn không chịu nổi, cơ thể nhỏ nhắn của nàng đừng nên góp vui thì hơn.
Lâm Nhiên nhìn cặp sư huynh đệ đang
đánh nhau tưng bừng phía xa, tìm trong ngực áo, lấy một cái lưới ra, ngồi xổm
bên thuyền bắt cá.
Thiên Nhất đã dặn nàng phải nhìn xa
trông rộng, nàng rất đồng ý... Chẳng hạn như bây giờ, nàng không nên chú ý tới
mỗi việc hai sư huynh đệ đánh nhau, mà nên nhìn nhận từ phương diện chiến lược,
tập trung vào việc họ đánh nhau xong sẽ thấy đói, nên nàng chuẩn bị đầy đủ
trước, vớt thủy sản còn tươi rói dưới hồ lên, cho vào nồi sắt hầm, đến khi họ
đói, bụng kêu vang thì vừa lúc chín tới, sẽ ăn được ngay, ài, chẳng phải quá
tuyệt à.
Một con hai con ba con... Đúng lúc Lâm
Nhiên đã vớt đủ cá để cho vào nồi, đang định châm lửa thì một tiếng động rất
lớn bỗng vang lên phía xa khiến nàng giật mình, suýt đốt cả tay mình.
Lâm Nhiên vô thức nhìn về phía đó, chỉ
thấy bầu trời bên kia bỗng âm u, giọng Thiên Nhất vang lên trong đầu nàng: “Đó
là Hóa Thần kiếp.”
“Thiên Nhất!”
Lâm Nhiên lập tức vui mừng: “Ngươi có
thể quay lại rồi à.”
“Miễn cưỡng thôi.”
Giọng Thiên Nhất hơi uể oải, nó liếc
thấy Giang Vô Nhai và Hề Tân trên trời: “Ta có tin tức tốt cho ngươi, Nguyên
Cảnh... Sao hai người họ lại đánh nhau thế?”
Lâm Nhiên gãi đầu: “Thật ra ta cũng
không rõ lắm, nhưng ta có một suy đoán rụt rè... Có phải sư phụ tức giận vì
nghĩ ta bị ức hiếp, còn Tiểu Tân nghĩ hắn không ức hiếp ta mà sư phụ ta lại xen
vào việc của người khác, cũng rất tức giận, nên họ không thương lượng được,
xông vào đánh nhau không.”
Thiên Nhất: “...”
Thiên Nhất nhìn chiếc giường đã sập một
nửa phía sau, chăn đệm ngổn ngang nhăn nhúm, rồi lại nhìn Hề Tân với bộ đồ xộc
xệch và Giang Vô Nhai với gương mặt sa sầm trên trời, chẳng hiểu Lâm Nhiên đã
làm cách nào để nói về chuyện mờ ám kia bằng giọng điệu đàng hoàng và nghiêm
túc như thế.
Nhất là khi nàng còn đang xách cá.
Người ta đánh nhau tưng bừng vì nàng,
còn nàng thì lại ngồi hầm cá ở đây.
Thiên Nhất nhìn cái nồi to đựng đầy
những con cá đang trố mắt, trầm tư: “Hầm bằng nồi sắt à?”
Lâm Nhiên giật mình, vội châm lửa tiếp:
“Ồ, may mà ngươi nhắc! Ta phải nấu ngay trước khi cá chết hẳn, nếu không sẽ hết
tươi.”
Thiên Nhất: “...”
Thiên Nhất rất muốn kéo hai người kia
xuống đây, để họ mở to mắt nhìn xem người mình coi trọng là kiểu người gì. Sao
cứ phải đánh nhau vì nàng chứ! Đúng không? Dứt khoát chung tay đánh chết nàng
cho đỡ bực!
Lâm Nhiên đánh lửa, sau đó bỗng hoàn
hồn: “Khoan đã, ngươi nói Hóa Thần gì cơ?”
Thiên Nhất không trả lời, vì trên trời
đã có động tĩnh.
“Sức mạnh trời đất... Là Hóa Thần!”
Ngọn lửa hồng và ánh sáng trắng va vào
nhau, giọng nói kinh ngạc và tức giận của Hề Tân bỗng vang lên: “Giang Vô Nhai,
rốt cuộc các người đang làm gì?!”
Ánh sáng trắng lay động cực mạnh, Th� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.