Khuyết Đạo Tử trố mắt nghẹn họng nhìn
hai người ngồi dàn hàng câu cá.
Giang Vô Nhai kéo cần câu lên, thò tay
vào trong nước vớt, kéo con cá Diêu Văn khỏi mặt nước tĩnh lặng, Lâm Nhiên lập
tức lục lọi trong mô hình nhà gỗ nhỏ của mình, chỉ một lát sau đã phấn khởi lôi
ra một cái nồi còn lớn hơn mặt nàng!
Lâm Nhiên rú lên: “Hôm nay ăn đồ xào đi
ạ!”
Khuyết Đạo Tử: “...”
Tam quan Khuyết Đạo Tử sắp nứt đến nơi
rồi.
Đã bảo là dùng muội muội xinh đẹp dịu
dàng lương thiện để an ủi trái tim bị tổn thương của Đại sư huynh cơ mà, đã bảo
là dựa vào mỹ nhân kế làm cho Đại sư huynh phấn chấn trở lại cơ mà.
Xong giờ hai người lại ăn cơm với nhau?
Cứ thế ăn cơm?!
Khuyết Đạo Tử bi phẫn nói: “Thế này
không đúng!”
Lâm Nhiên khó hiểu: “Không đúng chỗ
nào, là xào không đúng hay là hấp không đúng?”
Khuyết Đạo Tử: “...” Ngươi là không
đúng nhất!
Giang Vô Nhai thở dài: “Ngươi đừng trêu
đệ ấy làm gì.”
Khuyết Đạo Tử rưng rưng nước mắt: “Đại
sư huynh...”
“Đầu óc đệ ấy không được tốt lắm.”
Giang Vô Nhai dịu dàng nói với Khuyết
Đạo Tử: “Bọn ta phải ăn cơm, đệ tự về nhà đi nhé, ngoan.”
Khuyết Đạo Tử: “...”
Lâm Nhiên cười phá lên, Khuyết Đạo Tử
phẫn nộ ném mái chèo, xoay người trở lại thuyền nhỏ của mình, cuối cùng phát
hiện ra không mái chèo thì đi thế nào.
“A a a…” Khuyết Đạo Tử bất lực cuồng nộ
đạp một cước lên thuyền, lấy kiếm ra, ào ào chèo thuyền rời đi.
Lâm Nhiên và Giang Vô Nhai yên lặng
nhìn bóng lưng hắn ta.
Lâm Nhiên hỏi: “Tiền bối, ngài làm vậy,
có khi nào sẽ bị mất một người đệ đệ không?”
Giang Vô Nhai đáp: “Không đâu, sau này
đệ ấy bị người ta đánh thì vẫn phải quay lại bảo ta tìm lại danh dự giúp.”
Lâm Nhiên “ồ” lên tiếng, cảm động vỗ
tay: “Đúng là tình thân cảm động.”
Cuối cùng Giang Vô Nhai không nhịn
được, bật cười trở tay xoa tóc nàng: “Nhóc hư này.”
Lâm Nhiên ôm căn nhà gỗ nhỏ, ngoan
ngoãn để hắn vuốt tóc, cho đến khi hắn thu tay lại, nàng mới ngẩng cái đầu rối
bù của mình lên, ánh mắt lấp lánh nhìn hắn.
Trái tim Giang Vô Nhai mềm nhũn, hắn vỗ
vỗ đầu vai, Lâm Nhiên ngoan ngoãn dựa cái đầu nhỏ lên vai hắn.
Đầu vai hơi trầm xuống, có trọng lượng
làm cho người ta an tâm, Giang Vô Nhai nghiêng đầu, cằm khẽ chạm vào đỉnh tóc
nàng, đuôi tóc mềm mại của nàng chạm vào cổ áo hắn, giống như một con vật nhỏ
mềm mại nào đó.
Giang Vô Nhai im lặng mỉm cười.
“Sư tôn của ta là một người rất phong
lưu.”
Giang Vô Nhai khẽ nâng đầu ngón tay
lên, chiếc muôi tự đảo trong nồi, cá Văn Diêu khóc lóc gào thét như đứa trẻ con
bị nuốt sống, Lâm Nhiên nhanh tay lẹ mắt lấy ra một cái nắp nồi đậy lại, sau đó
đá chiếc nồi về phía sau thuyền, tiếng ồn ào bỗng chốc nhỏ hơn nhiều.
Được rồi, cuối cùng cũng chuyên tâm
lắng nghe chuyện xưa được rồi.
Giang Vô Nhai lại ném cần câu xuống hồ,
khoanh đôi chân dài lại, dựa vào phía sau, thay đổi sang một tư thế thoải mái
rồi mới chậm rãi nói tiếp: “Bách hóa tùng, lại thêm núi rộng sông dài. Tất cả
mọi người đều biết ông ấy là một người cực kỳ phong nhã.”
“Ông ấy am hiểu âm luật, tiếng đàn đánh
ra có thể khiến phi điểu vòng quanh rừng trăm hồi, tiêu sáo thổi ra có thể
khiến trúc mộc rơi lệ. Ông ấy dí dỏm ôn hòa, bằng hữu giao thiệp trải rộng khắp
cửu châu. Ông ấy còn biết múa kiếm, mọi người trong Vạn Nhận kiếm các bọn ta
đều chỉ biết cầm kiếm đánh giết, chỉ có ông ấy biết múa kiếm.”
Giang Vô Nhai không nhịn được cười:
“Năm đó tam sơn cửu môn mở đại yến nghìn năm, các tông các phái đều có thể biểu
diễn chút tài nghệ, chỉ có kiếm các bọn ta là không dám liên tiếng. Ta nghe mấy
vị sư thúc trưởng lão lén thương lượng với nhau, hay là ném mấy sư đệ lên lôi
đài đánh nhau để biểu diễn, khiến Chưởng môn tức tới mức suýt chút nữa là xuất
huyết não ngay tại trận… Cuối cùng vẫn là sư tôn của ta đứng ra, một thanh Cô
kiếm múa đến mức kinh hoa quan phủ, tuyệt đại danh chấn khắp cửu châu.”
“À, kiếm của sư tôn ta tên là Cô kiếm,
cũng là một thanh kiếm cực kỳ xinh đẹp.”
Giang Vô Nhai giải thích với Lâm Nhiên:
“Là một trong những thứ không thể so sánh được nhất.”
Lâm Nhiên gật đầu.
“Sư tôn chỗ nào cũng tốt, duy chỉ có
không biết uống rượu. Nhưng ông ấy lại là một người cực kỳ để tâm, những chuyện
quan trọng đều muốn phải như ý, ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.