Giọng nói Lâm Uyên hơi dừng lại. Hắn cúi đầu nhìn nàng trong cơn gió mùa hè gào thét.
Cây ngô đồng được trồng hai bên Cung Bạch Ngọc. Lá cây có màu xanh đậm, bóng lá sặc sỡ.
Lý Tiện Ngư đứng ở chân bức tường màu đỏ, chỗ có ánh sáng sáng rỡ.
Da trắng như tuyết, tóc như mỏ quạ, vai mây* lưu lệ.
(*Vai mây hay còn gọi là khăn choàng, là loại vải trang trí, khoác trên vai thời xưa. Lúc đầu, chỉ dùng để bảo vệ cổ và vai. Về sau, phát triển thành một loại đồ trang trí. Chủ yếu được làm bằng gấm thêu nhiều màu sắc).
Những chiếc tua rua của trâm cài trên mái tóc nhẹ nhàng đung đưa, lướt qua sườn má trắng nõn của nàng, phản chiếu ánh sáng như thủy tinh.
Trong suốt, sáng sủa và sạch sẽ. Giống như những viên đá hồng ngọc mà Đại Nguyệt có rất nhiều.
Hắn nhìn chăm chú thật lâu sau, mãi cho đến khi Lý Tiện Ngư bị hắn nhìn làm cho hai má đỏ ửng.
Nàng nhỏ giọng hỏi: “Ta nói sai chỗ nào sao?”
Môi mỏng Lâm Uyên khẽ nhếch: “Không có.”
Hắn dắt tay Lý Tiện Ngư, dẫn nàng đi dọc con đường trong cung điện trên nền đá cẩm thạch trắng đi về phía trước.
Khi đi ngang qua một cây hoa phù dung cành lá xum xuê. Hắn đột nhiên dừng bước, trả lời câu hỏi vừa rồi của nàng.
“Công chúa cũng có thể tin tưởng thần.”
Lý Tiện Ngư mím môi mỉm cười.
Sau khi trở lại Điện Thừa Càn, tấu ch
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.