Phần trên của tủ quần áo có một cái rèm sáo mành gỗ, từ bên trong có thể nhìn thấy không gian phần ngoài bị ngăn cách, bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong tủ quần áo.

Tô Anh nhìn thấy khuôn mặt người đàn ông bị vách ngăn ngăn cách, đôi mắt rủ xuống, không cần thiết phải nhìn thêm nữa.

Người đàn ông nhìn qua có vẻ ôn hòa vô hại ở dị giới, lúc đội trưởng hỏi anh ta tên là gì? Anh ta nói anh ta tên ‘ Khúc Lương ’.

Người mà bây giờ nhìn thấy, là huynh đệ của anh ta ở thế giới này, hai người có khuôn mặt giống nhau như đúc.

Khúc Lương quay đầu lại nhìn cánh tủ quần áo màu sơn trắng, Tô Anh sợ tới mức phía sau lưng dựa vào thành tủ, sợ anh ta một giây tiếp theo sẽ mở cánh tủ ra, bị dọa đến nỗi không dám thở mạnh.

Tạ Phỉ Thúy từng nói, Tiết Hoành Đông lúc nằm viện rất ghét cái tủ quần áo này, nói nó giống quan tài, nhưng quan tài rõ ràng là sơn màu đen mới đúng.

Ai cũng không dám đưa ra ý kiến phản đối, ngay cả khi đã đổi mấy phòng bệnh đơn, Tiết Hoành Đông cũng không hài lòng, cuối cùng đã chọn một gian phòng xép gần phía đông nhất, còn để người đặt một bộ quần áo màu đen ở tủ quần áo, dùng thay thế ông ta.

Cái tủ quần áo này, sẽ không có người mở cái tủ quần áo này trước mặt Tiết Hoành Đông.

Nhưng bây giờ rất khó nói, Tiết Hoành Đông đi làm kiểm tra sức khỏe rồi, giờ phút này cũng không ở trong phòng bệnh, Tô Anh không nghĩ tới con cháu hiếu thảo của ông ta sẽ một mình trở lại.

Đang lúc Tô Anh rất căng thẳng, tấm kính tường ngoài vang lên vài tiếng gõ nhẹ.

Ở góc độ này của cô không nhìn được người ở ngoài cửa sổ, những phòng xép đơn đều ở tầng cao nhất, đây chính là phòng bệnh ở tầng sáu…… Người đó là leo lên tầng sáu, hay là từ mái nhà trèo xuống dưới?

Khúc Lương cuối cùng cũng thu hồi ánh mắt từ tủ quần áo, anh ta từ nhỏ uống thuốc đặc hiệu, ngũ cảm khác hẳn với người thường, vừa vào cửa đã phát hiện có tiếng hô hấp rất nhẹ ở tủ quần áo.

Anh ta bước nhanh đến bên cửa sổ, mở khóa cửa sổ, Hàn Cảnh Viễn bám vào bệ cửa nhảy vọt vào một cách mạnh mẽ.

Khúc Lương nhìn khắp nơi thăm dò, Hàn Cảnh Viễn là từ mái nhà leo xuống dưới, không dùng dây thừng, thân thủ không tồi, đây là buổi tối, cũng không ai chú ý tới tường ngoài khu nằm viện, sau đó anh ta đóng cửa sổ lại.

Hàn Cảnh Viễn tranh thủ thời gian vài phút, hỏi Khúc Lương: “Ở tầng này người bệnh nằm viện không ít, Tiết Hoành Đông lựa chọn mở hội nghị cơ mật như vậy ở phòng bệnh, không sợ bị người ở phòng bệnh hai bên nghe lén sao? Còn nữa một lúc nhiều người tới như vậy, thật sẽ không gây sự chú ý sao?”

Khúc Lương không dám cất tiếng cười to, chỉ có thể nhịn xuống, nhịn xuống đến mức toàn thân run rẩy.

“Phòng bệnh hai bên đều bị Tiết gia người bao trọn rồi, nửa tháng này Tiết Hoành Đông nằm vi

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play